bài thơ bài ca cách mạng
– Tác giả: Tố Hữu được coi là lá cờ đầu trong nền thơ ca cách mạng Việt Nam – Hoàn cảnh lịch sử: Dấu mốc là ngày 21/ tháng 7/ năm 1954, Hiệp định Giơ-ne-vơ (hiệp định đình chiến) chính thức được kí kết sau 75 ngày tiến hành đàm phán giữa các bên tại thành phố
Bài Giảng Tập Đọc 3 Bài giảng Tập đọc 3 - Tiếng ru - Giáo viên: Nguyễn Thanh Trường TỐ HỮU tên thật là Nguyễn Kim Thành.Ông sinh năm (1920 – 2002) - Tại Hội An, Quảng Nam. Ông là một nhà thơ tiêu biểu của các thế hệ nhà thơ cách mạng.
Bên cạnh đó, đoạn thơ Cảm nhận 2 khổ thơ đầu bài Từ ấy của tác giả Tố Hữu để thấy niềm hân hoan vui sướng của một thanh niên khi bắt gặp lý tưởng cách mạng.
Đề tài kháng chiến là một đề tài quen thuộc trong thơ ca cách mạng Việt Nam, trong đó bài thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu là một thi phẩm tiêu biểu. Bài thơ được sáng tác vào tháng 10 – 1954 sau thắng lợi chiến dich Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa
Để kỷ niệm cách mạng tháng 8, năm 1947 ông đã sáng tác bài thơ Nhớ về Hà Nội vàng son. Thực hiện chiến lược trường kỳ kháng chiến, cuối tháng 2/1947 toàn bộ lực lượng ta đã rời Hà Nội rút lên chiến khu Việt Bắc. VŨ HOÀNG CHƯƠNG (sinh năm 1916, quê xã Phù Ủng
Site De Rencontre Gratuit Nord 59. ? ꋖꀍơ ꀍꁲꂖ Thơ Mới ? Thơ Ca Cách Mạng, Người Lính Cách Mạng ❤️️ 30+ Bài Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Thơ Ca Về Những Năm Tháng Đất Nước Đứng Lên Giành Độc Lập. ? ꋖꀍơ ꀍꁲꂖ Thơ Ca Cách Mạng, Người Lính Cách Mạng ❤️️ 30+ Bài Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Thơ Ca Về Những Năm Tháng Đất Nước Đứng Lên Giành Độc Lập. Thơ Về Họa Sĩ, Đời Hoạ Sĩ ❤️️ Những Câu Thơ Hay Nhất Thơ Về Họa Sĩ, Đời Hoạ Sĩ ❤️️ Những Câu Thơ Hay Nhất ✅ Gửi Bạn Đọc Những Bài Thơ Về Người Họa Sĩ Làm Bạn Với Bảng Màu Và Tranh Vẽ. Thơ Về Thả Đèn Hoa Đăng ❤️️ 20+ Bài Thơ Hay Nhất Thơ Về Thả Đèn Hoa Đăng ❤️️ 20+ Bài Thơ Hay Nhất ✅ Sưu Tầm Những Bài Thơ Về Lễ Thả Đèn Hoa Đăng Độc Đáo Và Ấn Tượng. Thơ Về Hoa Mộc Hương, Hoa Sống Đời ❤️️Thơ Về Hoa Điệp Vàng Thơ Về Hoa Mộc Hương, Hoa Sống Đời ❤️️ Thơ Về Hoa Điệp Vàng ✅ Giới Thiệu Cho Bạn Đọc Những Bài Thơ Mới Lạ Về Hoa Mộc Hương. Thơ Về Con Gái Rượu Hay ❤️️Chùm Thơ Vui Hài Hước Nhất Thơ Về Con Gái Rượu Hay ❤️️ Chùm Thơ Vui Hài Hước Nhất ✅ Những Bài Thơ Về Con Gái Rượu Đáng Yêu, Dễ Thương Nhất Gửi Đến Bạn Đọc. Những Bài Thơ Hay Về … Xem thêm Thơ Về Bàn Tay Đẹp, Bàn Tay Trong Tình Yêu ❤️️45+ Bài Hay Thơ Về Bàn Tay Đẹp, Bàn Tay Trong Tình Yêu ❤️️ 45+ Bài Hay ✅ Giới Thiệu Đến Độc Giả Những Tập Thơ Đặc Sắc Viết Về Chủ Đề Bàn Tay. Các Bài Thơ Hay … Xem thêm Thơ Về Hoa Huệ, Hoa Mơ, Hoa Mua, Hoa Cẩm Cù ❤️️Hay Nhất Thơ Về Hoa Huệ, Hoa Mơ, Hoa Mua, Hoa Cẩm Cù ❤️️ Hay Nhất ✅ Tặng Bạn Đọc Những Bài Thơ Mới Thú Vị Nhất Về Hoa Huệ Được Chúng Tôi Tổng Hợp. Thơ Về Làn Da Hay Nhất ❤️️30+ Bài Thơ Làn Da Trắng Đen Cháy Nắng Thơ Về Làn Da Hay Nhất ❤️️ 30+ Bài Thơ Làn Da Trắng Đen Cháy Nắng ✅ Tổng Hợp Những Vần Thơ Đặc Sắc Về Chủ Đề Làn Da Hay, Ý Nghĩa. Những Bài Thơ … Xem thêm Thơ Về Đôi Mắt Buồn Đẹp ❤️️ 50+ Bài Thơ Về Ánh Mắt Hay Thơ Về Đôi Mắt Buồn Đẹp ❤️️ 50+ Bài Thơ Về Ánh Mắt Hay ✅ Cùng Thưởng Thức Ngay Những Áng Thơ Hay Về Đôi Mắt Cửa Sổ Tâm Hồn. Các Bài Thơ Về Đôi … Xem thêm Thơ Về Cá Và Nước ❤️️ Tuyển Tập Các Bài Thơ Hay Nhất Thơ Về Cá Và Nước ❤️️ Tuyển Tập Các Bài Thơ Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Những Áng Thơ Đặc Sắc Về Chủ Đề Cá Và Nước Đầy Ý Nghĩa. Những Bài Thơ Hay Về … Xem thêm ꋖꀍơ ꀍꁲꂖ Thơ Mới Thơ Ca Cách Mạng, Người Lính Cách Mạng ❤️️ 30+ Bài Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Thơ Ca Về Những Năm Tháng Đất Nước Đứng Lên Giành Độc Lập.
Thơ Ca Cách Mạng, Người Lính Cách Mạng ❤️️ 30+ Bài Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Thơ Ca Về Những Năm Tháng Đất Nước Đứng Lên Giành Độc Lập. Sưu tầm những bài thơ về cách mạng hào hùng nhất khích lệ tinh thần mọi người. Chiều ba mươi ở Đồng LộcSưu tầm Chiều ba mươi ở ngã ba Đồng LộcMưa giăng giăng trắng mịt núi đồiTôi lặng lẽ dõi tìm từng bia mộLặng lẽ tìm tên các em tôiTrong mưa bảng lãng hương trầm bayMang mang đồi hoang không bóng người Bất chợt đâu đây rì rầm xe ra trậnBất chợt đâu đây lắng trầm câu ví dặmBất chợt đâu đây khúc khích tiếng ai cườiVà rùng rùng bất chợt bom rơi Đã ba mươi chiều ba mươiCác em nằm đây dưới chân đồi ngan ngátLặng nghe nhà ai đón tếtLặng nghe câu đò đưa“Hà Tĩnh quê mình nước trong gạo trắngXứ Nghệ quê mình gừng cay muối mặn” Đã ba mươi chiều ba mươiCác em nằm đây lặng chờ một bước ai quaNhớ ngày xưa lặng im chỉ đường cho anh ra trậnHỡi những Tần những Hà những Rạngnhững Cúc những Hương những Nhỏ những XuânĐã ba mươi năm, đã ba mươi chiều tháng chạp mưa giăngCác em nằm đây lặng nghe nhà ai đón tếtLặng nghe xuân về trong tuổi hai mươi Khoảng trời – Hố bomSưu tầm Chuyện kể rằng Em, cô gái mở đườngể cứu con đường đêm ấy khỏi bị thươngCho đoàn xe kịp giờ ra trậnEm đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửaánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom… ơn vị tôi hành quân qua con đường mònGặp hố bom nhắc chuyện người con gáiMột nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,Tình yêu thương bồi đắp cao lên…Tôi nhìn xuống hố bom đã giết emMưa đọng lại một khoảng trời nho nhỏất nước mình nhân hậuCó nước trời xoa dịu vết thương đau. Em nằm dưới đất sâuNhư khoảng trời đã nằm yên trong đấtêm đêm, tâm hồn em tỏa sángNhững vì sao ngời chói, lung phải thịt da em mềm mại, trắng trongã hóa thành những làn mây trắng ?Và ban ngày khoảng trời ngập nắngi qua khoảng trời em – Vầng dương thao thứcHỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngựcSoi cho tôiNgày hôm nay bước tiếp quãng đường con đường là tên em gửi lạiCái chết em xanh khoảng trời con gáiTôi soi lòng mình trong cuộc sống của em Gương mặt em, bạn bè tôi không biếtNên mỗi người có gương mặt em riêng. Bài ca lái xe đêmTác giả Tố Hữu Khi mặt trời xuống núiAnh em ơi lên đườngTa băng qua cát bụiTa xông ra chiến trường! Xe ta quý ta yêuÔi chiếc xe đồng chíCùng ta lăn sớm chiềuCùng ta đi đánh Mỹ! No chưa con ngựa chiến!Ta mặc lá cho màyMau mau lên tiền tuyếnChạy cho khoẻ cho hay! Kéo cho nhanh pháo nàyChở cho đầy đạn đến!Bộ đội ta đêm ngàyĐợi bàn tay tiếp viện! Mang thêm dầu thêm sắtMang thêm thuốc thêm phânCho núi ta đánh giặcCho đồng ta nuôi quân Đừng quên giấy quên kimCho các em các chịVà cho những trái timNhững thư tình chung thuỷ… Ôi chiếc xe vận tảiTa cầm lái đi đâyNặng biết bao ơn ngãiQuý hơn bao vàng đầy! Xe ơi cùng ta bayDù mưa bom bão đạnTa lấy đêm làm ngàyTa cùng cây làm bạn Xe đi trong đêm tốiDù đường lạ đường quenXe đi khôn lạc lốiCó mắt ta làm đèn. Ta qua sông qua suốiTa qua núi qua đèoLòng ta vui như hộiNhư cờ bay gió reo Ơi này anh xung phongƠi này o du kíchCó nghe thấy gì không?Chuyện chi mà rúc rích! Cảm ơn các đồng chíCho tôi mau sang phàHôm nay mừng thắng MỹXin hát tặng bài ca… Sưu tầm những bài 🌼 Thơ Về Cách Mạng Tháng 8 🌼 hay nhất cho bạn. Chùm Thơ Về Người Lính Cách Mạng Hay Tổng hợp những bài thơ hay về người lính cách mạng. Gia tài của línhTác giả Đặng Vương Hưng Trở về từ những chiến trườngGia tài của lính khiêm nhường vậy thôiBa lô khoác nặng mồ hôiÁo quần sờn cũ từ hồi hành quân Trở về rời rã bước chânAnh em đồng đội bao lần tìm nhauĐạn bom đã khuất phía sauAi còn chờ đợi từ màu rừng xanh? Trở về sau cuộc chiến tranhGia tài của lính hóa thành quê hươngNhững gì để lại chiến trườngNhững gì trên dưới nhịn nhường đã xa… Máu xương gửi lại ngày quaGia tài của lính như là tình yêu! Ngày Mai Anh ĐiSưu tầm Gởi lại em cho quê hương đất mẹCho người mà em chọn để yêu thươngNgày mai anh khoát áo lên đườngEm trong tim hành trang anh vững bướcTheo cha ông anh đi vì đất nướcGóp sức mình làm nghĩa vụ thiêng liêngDù mai anh đi khắp ba miềnVẫn cùng em hành trang tim anh đó Cha tôi-người lính kiên cườngTác giả Nguyễn Mận Chiến tranh qua nhọc nhằn chưa cạnBao năm dài cha đã ngược xuôi,Chiến trường có lúc nào nguôi,Khỏi tầm đạn giặc lòng nuôi căm hờn. Tấm áo mới đã sờn mưa nắng,Mái tóc đen bạc trắng thời gian,Tìm đâu được phút an nhàn,Khi bom Mĩ dội tràn lan cánh rừng. Lúc chờ giặc ở lưng chừng núi,Dãy Trường Sơn trơ trụi cây sôi giận bọn hàm hồ,Gây chi tố lốc đẩy xô bao đời. Máu đã đổ đã rơi thấm đất,Nợ nước thù nhà chất thành non,Mắt cha bỏ lại đâu còn,Hòa bình cha đổi bằng con mắt hiền! Bốn mươi năm nối liền Nam Bắc,Buồn dần qua cha bắc cầu quê lam lũ gió sương,Ruộng đồng cầy cấy tìm đường sinh nhai! Yêu quá đồng chí ơi!!Sưu tầm Những bông hoa nở trong ngày khói lửaVẫn ngát hương và chan chứa niềm tinKhông ngại chi súng đạn với bom mìnMang hi vọng trong ánh nhìn sáng rực Nơi tuyến đầu em xông pha mọi lúcGiành thương binh từ địa ngục trở vềTuổi xuân em là băng,gạc,thuốc têSống cùng với những cận kề cái chết Mấy mươi năm bước quân hành chẳng mệtChiến tranh giờ cũng đã hết từ lâuLớp măng non lại nối tiếp đi đầuGiữ truyền thống và nhớ câu Bác dạy Dòng máu đỏ trong tim còn mãi cháyVì nhân dân em chẳng ngại xông phaVẫn vẹn toàn những việc nước việc nhà“Mẹ hiền” mãi không dời xa lời Bác. Gợi ý bạn đọc bài 🌼 Thơ Về Tình Đồng Chí 🌼 hay nhất. Thơ Ca Cách Mạng Việt Nam Trước 1945 Gửi bạn đọc những bài thơ trước cách mạng tháng 8 với những cảm xúc bí bách không tìm được lối đi. XuânTác giả Chế Lan Viên Tôi có chờ đâu, có đợi đâuem chi xuân lại gợi thêm sầu?Với tôi, tất cả như vô nghĩaTất cả không ngoài nghĩa khổ đau! Ai đâu trở lại mùa thu trướcNhặt lấy cho tôi những lá vàng?Với của hoa tươi, muôn cánh rãVề đây, đem chắn nẻo xuân sang! Ai biết hồn tôi say mộng ảoÝ thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết TếtMang lì chiếc áo độ thu tàn! Có đứa trẻ thơ không biết khócVô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ!Một cánh chim thu lạc cuối ngàn Ác mộng Tác giả Thế Lữ Tôi mơ thấy đang nằm trên vũng máu,Chống tay lên nghe tiếng những hồn bốn phương loè loẹt lửa trời chiều,Muôn vật đẫm trong một màu đỏ chợt hiểu hình ảnh đời là thế;Có phải còn vui đẹp lắm đây chăng?Tôi muốn quên đi trong thú mơ màng,Và gượng cất tiếng cười che tiếng Số Mệnh vẫn chưa vừa lòng độc,Nhất định dùng quyền lực hại tôi chơi,Bắt tôi hết đau khổ lại ngược xuôi,Trên hòn đất, than ôi! Thân kiến lại rồi buông, tha ra mà đuổi,Không sớm cho tan nát hẳn thân muốn lịm đi một giấc cầu yên,Thì kéo dậy, lay hồn cho mở mắt!Trên vực thẳm, một ngón tay khe tôi nhìn ra khắp cõi mênh mông,Là chốn nhân gian đang uống máu nồng,Nuốt một nửa, còn phun nhau một nửa. Ngậm ngùiTác giả Huy Cận Nắng chia nửa bãi; chiều rồi…Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá buồn con nhện giăng mau;Em ơi! hãy ngủ… anh hầu quạt anh mở với quạt này;Trăm con chim mộng về bay đầu đi em, mộng bình thường!Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…Cây dài bóng xế ngẩn ngơ…Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?Tay anh em hãy tựa đầu,Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi… Sưu tầm 🌼 Những Câu Thơ Về Người Lính Trường Sơn 🌼 hay nhất. Thơ Ca Cách Mạng 1930 Đến 1945 Gửi đến bạn đọc chùm thơ ca từ khi Đảng ra đời và dần dẫn lối cách mạng. Ngọn quốc kỳTác giả Xuân Diệu Gió reo, gió reo, gió Việt Nam reo,Mây bay, mây bay, mây hồng tươi ca trên non, gió ngợi trên đèo;Gió hát trên đồng máu đỏ cao treo. Gió bay đi, mà nhạc cũng bay theo,Đưa tin mới khắp trên trời nước cỏ đón, mà núi sông cũng biết,Cờ Việt Nam oanh liệt gió mừng bay! Vàng huy hoàng sinh giữa thắm hây lộng lẫy nở quanh vàng rực rỡ;Tất cả vải là một cười thắm đỏ!Tất cả cờ là một tiệc triêu dương! Nào những huyền u uất, tím thê lương,Nào những tía, nào những hồng yếu đuối,Thắm lại hết! – Nào những màu bạc lái,Những bùn tro, những than tựa đêm tămVàng lại rồi!Nước cũ bốn nghìn năm,Theo cờ mới, trẻ như hai mươi tuổi. Nhớ RừngTác giả Thế Lữ Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,Ta nằm dài, trông ngày tháng dần lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳmNay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãmĐể làm trò lạ mắt, thứ đồ ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,Với cặp báo chuồng bên vô tư lự. Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,Thủa tung hoành, hống hách những ngày cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,Với khi thét khúc trường ca dữ dộiTa bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ hang tối, mắt thần khi đã quắcLà khiến cho mọi vật đều im biết ta chúa tể muôn của loàiGiữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi. Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngànTa lặng ngắm giang san ta đổi mới?Đâu những bình minh cây xanh nắng gộiTiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?Đâu những chiều lênh láng máu sau rừngTa đợi chết mảnh mặt trời gay gắtĐể ta chiếm lấy riêng phần bí mật?Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu? Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâuGhét những cảnh không đời nào thay đổi,Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dốiHoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòngLen dưới nách những mô gò thấp kém;Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểmCũng học đòi bắt chước vẻ hoang vuCủa chốn ngàn năm cao cả, âm u. Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưaNơi ta không còn được thấy bao giờ!Có biết chăng trong những ngày ngao ngánTa đang theo giấc mộng ngàn to lớnĐể hồn ta phảng phất được gần ngươiHỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi! Tổng hợp những bài 🌼 Thơ Nhập Ngũ 🌼 độc đáo nhất. Thơ Về Lý Tưởng Cách Mạng Sưu tầm những bài thơ ca nói về lý tưởng cách mạng kiên trung một lòng vì tổ quốc. Xem thêm Phân tích bài thơ Bếp lửa tác giả Bằng Việt – HOCMAI – Học Tốt Ba mươi năm đời ta có ĐảngTác giả Tố Hữu Anh chị em ơi!Ba mươi năm đời ta có ĐảngHôm nay ôn lại quãng đường dài…Ngọt bùi nhớ lúc đắng cayRa sông nhớ suối, có ngày nhớ đêmMùa xuân đó, con chim én mớiRộn đồng chiêm, chấp chới trời xanhĐời ta gương vỡ lại lànhCây khô cây lại đâm cành nở hoa. Thuở nô lệ, thân ta nước mấtCảnh cơ hàn, trời đất tối tămMột đời đau suốt trăm nămChim treo trên lửa, cá nằm dưới dao!Giặc cướp hết, non cao biển rộngCướp cả tên nòi giống tổ tiênLưỡi gươm cắt đất ngăn miềnNon sông một khúc ruột liền chia baLũ bán nước lột da dân nướcTan mồ cha cũng rước voi giàyMáu đà nhúng đỏ bàn tayBiết chi đau đớn cỏ cây đồng bào! Ôi nhớ những năm nào thuở trướcXóm làng ta xơ xác héo honNửa đêm thuế thúc trống dồnSân đình máu chảy, đường thôn lính trốn ra Hòn Gay cuốc mỏAnh chạy vào Đất Đỏ làm phuBán thân đổi mấy đồng xuThịt xương vùi gốc cao su mấy tầng!Con đói lả ôm lưng mẹ khócMẹ đợ con đấu thóc cầm hơiKiếp người cơm vãi cơm rơiBiết đâu nẻo đất phương trời mà đi! Lần đếm bước đến khi hừng sángMặt trời kia! Cờ Đảng giương cao!Đảng ta, con của phong tràoMẹ nghèo mang nặng khổ đau khôn đứa trẻ sinh nằm trên cỏKhông quê hương, sương gió tơi bờiĐảng ta sinh ở trên đờiMột hòn máu đỏ nên Người hôm nay. Đảng ta đó, trăm tay nghìn mắtĐảng ta đây, xương sắt da ta, muôn vạn công nôngĐảng ta, muôn vạn tấm lòng niềm ta Mác – Lê-nin vĩ đạiLại hồi sinh, trả lại cho taTrời cao, đất rộng bao laBát cơm, tấm áo, hương hoa, hồn người. Từ ấy đã ba mươi năm chẵnCuộc đời ta theo Đảng tiến xa bao nỗi truân chuyênNgọn đèn đêm gió, con thuyền biển khơiĐèn vẫn tỏ, thuyền bơi tới trướcĐảng ta đưa dân nước ta đi…Con đường cách mạng trường kỳBa mươi năm ấy, bước đi vững vàng. Trống Xô-viết Nghệ An vang độngBắc Trung Nam tràn sóng đấu tranhHầm than, xưởng máy, lều gianhĐứng lên tự cứu mà giành ấm noĐứng lên cứu tự do, độc lậpĐứng lên giành ruộng đất, áo cơm!Đứng lên, thân cỏ, thân rơmBúa liềm không sợ súng gươm bạo tàn!Máu có chảy, xương tan thịt nát!Bớ công nông! Tiếng hát càng caoNăm năm chìm nổi ba đàoPhong trào tạm lắng, phong trào lại lên… Chống phát-xít, cường quyền hiếu chiếnKhắp năm châu, trận tuyến Bình dânTrùng trùng cách mạng ra quânPhất cao cờ đỏ, công nhân dẫn đầuCòi máy gọi bến tàu hầm mỏHòn Gay kêu Đất Đỏ đấu tranhÁo nâu liền với áo xanhNông thôn cùng với thị thành đứng lênĐòi cơm áo, đòi quyền dân chủĐường càng đi đội ngũ càng đôngSuối ngàn đã chảy thành sôngĐố ai tát cạn được dòng nước xuôi! Càng tức nước, càng xui bờ vỡLòng dân ta như lửa thêm dầuLưỡi lê, mũi súng, nhà tùCàng đau, càng khổ, càng thù, càng đà mất tám mươi nămĐã Tây lại Nhật, đứng nằm sao yên?Thân một cổ hai xiềng nô lệPhải vùng lên mà bẻ cho tanDiệt bầy Tây – Nhật – Việt gianViệt Nam độc lập hoàn toàn tự do!Lời Đảng gọi vang to khắp nướcNúi sông nghe chân bước trước sauBắc Sơn phất ngọn cờ đầuNam Kỳ khởi nghĩa bắc cầu tiến lênMáu dù chảy hai miền thấm đỏNghìn đầu rơi xuống cỏ, không lui!Núi càng rung, biển càng sôiThép nung càng luyện, càng tôi, càng bền. Rừng Việt Bắc, Thái Nguyên chống địchBước chân đoàn du kích càng hăngQuân càng đông, sức càng tăngBiên cương nổi lửa, Cao Bằng xuất binhNổ súng trận, Việt Minh truyền lệnhGiải phóng quân tràn đỉnh non caoViệt Minh như thác ào àoChiến khu kháng Nhật, cao trào nhân dânĐã nghe súng Hồng quân oanh liệtChân trời xa như sét đêm thâu…Đức hàng, Nhật cũng cúi đầuBốn phương châu Á, châu Âu vẫy vùngĐồng cỏ héo đã bừng lửa cháyNước non ơi, hết thảy vùng lên!Bắc Trung Nam khắp ba miềnToàn dân khởi nghĩa! Chính quyền về tay!Lời Đảng gọi, một ngày sấm nổBiển người dâng ngập phố ngập đồngMùa thu Cách mạng thành côngMùa thu đây, hỡi cờ hồng vàng sao! Ôi hai tiếng đồng bào, Tổ quốcĐến hôm nay mới thuộc về taTrăm năm mất nước mất nhàHôm nay mới cất lời ca tiếng cườiTa đã đứng nên người độc lậpCao bằng người, nào thấp thua ai?Tay ta, tay búa, tay càyTay gươm, tay bút, dựng xây nước mình. Đời đang buổi bình minh hửng đỏTây lại vào cắn cổ, cắn chânChém cha cái lũ thực dânĐã leo đằng cẳng lài lân đằng đầu!Một bước nhịn, bước sau cố nhịnGiặc càng hung. Còn nín được sao? Hỡi quốc dân! Hỡi đồng bào!Có gươm, có súng, có dao hãy dùngQuyết kháng chiến đến cùng cứu nước!Toàn dân trông phía trước, tiến lên!Nửa đêm vang tiếng lệnh truyềnPhố giăng chiến luỹ, đường xuyên chiến hàoHồn Nước dựng thành cao muôn trượngTay Đảng rèn lực lượng muôn dânChín năm kháng chiến thánh thầnGậy tầm vông đánh tan quân bạo tàn!Một dân tộc hai bàn tay trắngĐồng tâm là chiến thắng thành côngDân ta gan dạ anh hùngTrẻ làm đuốc sống, già xông lửa đồnChân toạc máu, chân dồn đuổi giặcTay chém thù, tay sắc như gươm!Củ khoai, củ sắn thay cơmKhoai bùi trong dạ, sắn thơm trong lòngHớp ngụm nước suối trong đỡ khátTrông trời cao mà mát tâm can! Chín năm nắng núi mưa ngànNắng mưa có Đảng, cơ hàn có nhauNhớ những lúc hầm sâu địch hậuNhớ những đêm theo dấu đường đâyGiặc lùng, giặc quét, giặc vâyCó dân, có Đảng đêm này vẫn kháng chiến không lui một bướcNhổ sạch đồn cho nước ta yênChín năm làm một Điện BiênNên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng! Ôi Tổ quốc, vinh quang Tổ quốc!Ngàn muôn năm dân tộc ta ơi!Việt Nam anh dũng sáng ngờiÁnh gươm độc lập giữa trời soi ai kiếp bần cùng nô lệHãy đứng lên mà bẻ xiềng gông!Tự do đã nở hoa hồngTrong dòng máu đỏ, trên đồng Việt Nam… Đường hạnh phúc gian nan lắm khúcĐời đấu tranh không lúc dừng chânĐã rằng vì Nước vì DânNước Dân còn khổ thì thân sướng gì?Đường giải phóng mới đi một nửaNửa Mình còn trong lửa nước sôiMột thân không thể chia đôiLửa gươm không thể cắt rời núi sôngGươm nào chém được dòng Bến Hải?Lửa nào thiêu được dải Trường Sơn?Căm hờn lại giục căm hờnMáu kêu trả máu, đầu van trả đầu!Miền Nam đi trước về sauBước đường cách mạng dài dâu đã từngĐước đã mọc thành rừng gỗ cứngGió càng lay càng dựng Thành đồngTrăm sông về một biển ĐôngBắc Nam sẽ lại về trong một nhà! Đường thống nhất chân ta bước gấpMiền Bắc ta xây đắp nhanh tayNăm năm mới bấy nhiêu ngàyMà trông trời đất đổi thay đã nhiều…Dân có ruộng, dập dìu hợp tácLúa mượt đồng, ấm áp làng quêChiêm mùa, cờ đỏ ven đêSớm trưa tiếng trống đi về trong thônMáu áo mới nâu non nắng chóiMái trường tươi roi rói ngói sonĐã nghe nước chảy lên nonĐã nghe đất chuyển thành con sông dàiĐã nghe gió ngày mai thổi lạiĐã nghe hồn thời đại bay cao…Núi rừng có điện thay saoNông thôn có máy làm trâu cho ngườiĐời hết kẻ sống lười ăn bámĐời của ai dũng cảm hy sinhNhững người lao động quang vinhChúng ta là chủ của mình từ đây…Nghìn năm giấc mộng đêm ngàyBa mươi năm Đảng, hôm nay có mình. Ba mươi tuổi Đảng sinh, phấn đấuĐã bao lần đổ máu con yêu!Đường đi mấy núi mấy đèoNúi bao nhiêu ngọn, bấy nhiêu anh hùng!Sống cùng Đảng, chết không rời ĐảngTấm lòng son chói sáng nghìn thuMặt trời có lúc mây mùTrái tim ta vẫn đỏ bầu máu tươi!Người đang sống nhớ người đã khuấtNhớ những anh chị mất trên đườngTù lao, máy chém, chiến trườngDẫu tan nát thịt, còn vương vấn hồnChết nằm xuống, còn hôn cờ ĐảngChết còn trao súng đạn, quên đauChết còn trút áo cho nhauMiếng cơm dành để người sau ấm lòng!Hỡi những trái tim không thể chếtChúng tôi đi theo vết các anhNhững hồn Trần Phú vô danhSóng xanh biển cả, cây xanh núi ngàn… Con chim biết nhớ đàn nhớ tổTa nhớ người đau khổ nuôi taƠn người như mẹ, như chaLòng dân yêu Đảng như là yêu con!Nghèo rau cháo, từng lon gạo bữaDành cho ta chút sữa cầm hơiDù khi tắt lửa tối trờiVững lòng quyết sống, không rời Đảng taDù khi giặc khảo giặc traCắn răng thà chết, không xa Đảng mình!Ta nhớ nghĩa nhớ tình bốn biểnAnh em ta yêu mến gần xaMáu Hồng quân, máu Trung HoaCũng là máu đổ cho ta đất này. Một ngày nhớ bao ngày xưa ấyBa mươi năm, biết mấy buồn vui!Đắng cay nay mới ngọt bùiĐường đi muôn dặm đã ngời mai sau…Ngọn cờ đỏ trên đầu phấp phớiBác Hồ đưa ta tới trời xaBa mươi năm bước đường quaĐời ta có Bác xông pha dẫn đườngNgười đi trước, nghìn sương muôn tuyếtDắt dìu dân, nước Việt Nam taBạc phơ mái tóc người ChaBa mươi năm Đảng nở hoa tặng Người. Hoan hô chiến sĩ Điện BiênTác giả Tố Hữu Tin về nửa đêmHoả tốc hoả tốcNgựa bay lên dốcĐuốc chạy sáng rừngChuông reo tin mừngLoa kêu từng cửaLàng bản đỏ đèn đỏ lửa… Hoan hô chiến sĩ Điện BiênHoan hô đồng chí Võ Nguyên GiápSét đánh ngày đêm xuống đầu giặc Pháp!Vinh quang Tổ quốc chúng taNước Việt Nam dân chủ cộng hoàVinh quang Hồ Chí Minh, cha của chúng ta ngàn năm sống mãiQuyết chiến quyết thắng, cờ đỏ sao vàng vĩ đại! Kháng chiến ba nghìn ngàyKhông đêm nào vui bằng đêm nayĐêm lịch sử, Điện Biên sáng rựcTrên đất nước, như huân chương trên ngựcDân tộc ta, dân tộc anh hùng! Điện Biên vời vợi nghìn trùngMà lòng bốn biển nhịp cùng lòng taĐêm nay bè bạn gần xaTin về chắc cũng chan hoà vui chung. Hoan hô chiến sĩ Điện BiênChiến sĩ anh hùngĐầu nung lửa sắtNăm mươi sáu ngày đêm, khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắtMáu trộn bùn nonGan không núngChí không mòn!Những đồng chí, thân chôn làm giá súngĐầu bịt lỗ châu maiBăng mình qua núi thép gaiÀo ào vũ bão,Những đồng chí chèn lưng cứu pháoNát thân, nhắm mắt, còn bàn tay xẻ núi, lăn bomNhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện. Và những chị, những anh, ngày đêm ra tiền tuyếnMấy tầng mây, gió lớn mưa toDốc Pha Đin, chị gánh anh thồĐèo Lũng Lô, anh hò chị hátDù bom đạn, xương tan thịt nátKhông sờn lòng, không tiếc tuổi các chị, các anhTrên chiến trường ngã xuống!Máu của anh chị, của chúng ta, không uổngSẽ xanh tươi đồng ruộng Việt NamMường Thanh, Hồng Cúm, Him LamHoa mơ lại trắng, vườn cam lại vàng. Lũ chúng nó phải hàng, phải chết,Quyết trận này quét sạch Điện Biên!Quân giặc điênChúng bay chui xuống đấtChúng bay chạy đằng trời?Trời không của chúng bayĐạn ta rào lưới sắt!Đất không của chúng bayĐai thép ta thắt chặt!Của ta trời đất đêm ngàyNúi kia, đồi nọ, sông này của ta!Chúng bay chỉ một đường raMột là tử địa, hai là tù súng xuống, rùng mình run rẩyNghe pháo ta lừng lẫy thét gầm!Nghe trưa nay, tháng năm mồng bảyTrên đầu bay, thác lửa hờn căm!Trông Bốn mặt, luỹ hầm sập đổTướng quân bay lố nhố cờ hàngTrông Chúng ta cờ đỏ sao vàngRực trời đất Điện Biên toàn thắng!Hoan hô chiến sĩ Điện Biên! Tiếng reo núi vọng sông rềnĐêm nay chắc cũng về bên Bác HồBác đang cúi xuống bản đồChắc là nghe tiếng quân hò quân reo…Từ khi vượt núi qua đèoTa đi, Bác vẫn nhìn theo từng ngàyTin về mừng thọ đêm nayChắc vui lòng Bác, giờ này đợi trông. Đồng chí Phạm Văn ĐồngỞ bên đó, chắc đêm nay không ngủTin đây Anh, Điện Biên Phủ hoàn mai, vào cuộc đấu tranhNhìn xuống mặt bọn Bi-đôn, SmítAnh sẽ nói “Thực dân, phát-xítĐã tàn rồi!Tổ quốc chúng tôiMuốn độc lập, hoà bình trở lạiKhông muốn lửa bom đổ xuống đầu con cáiNước chúng tôi và nước các còn say máu chiến tranhỞ Việt Nam, các anh nên nhớTre đã thành chông, sông là sông trận thắng Điện BiênCũng mới là bài học đầu tiên! Bài ca mùa xuân 1961Tác giả Tố Hữu Tôi viết bài thơ xuânNghìn chín trăm sáu mốtCành táo đầu hè rung rinh quả ngọtNắng soi sương giọt long lanh… Rét nhiều nên ấm nắng hanhĐắng cay lắm mới ngọt lành đó chăng?Giã từ năm cũ bâng khuângĐã nghe xuân mới lâng lâng lạ thường! Chào xuân đẹp! Có gì vui đấyHỡi em yêu? Mà má em đỏ dậyNhư buổi đầu hò hẹn, say mêAnh nắm tay em, sôi nổi, vụng vềMà nói vậy “Trái tim anh đóRất chân thật, chia ba phần tươi đỏAnh dành riêng cho Đảng phần nhiềuPhần cho thơ, và phần để em yêu…”Em xấu hổ “Thế cũng nhiều anh nhỉ!”Rồi hai đứa hôn nhau, hai người đồng chíDắt nhau đi, cho đến sáng mai nayAnh đón em về, xuân cũng đến trong tay! Ô tiếng hót vui say con chim chiền chiệnTrên đồng lúa chiêm xuân chao mình bay liệngXuân ơi xuân, vui tới mông mênhBiển vui dâng sóng trắng đầu ghềnhThơ đã hát, mát trong lời chúcĐường lên hạnh phúc rộng thênh Đảo, Ba Vì vui núi xuân xanh… Chào 61! Đỉnh cao muôn trượngTa đứng đây, mắt nhìn bốn hướngTrông lại nghìn xưa, trông tới mai sauTrông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu! Trải qua một cuộc bể dâuCâu thơ còn đọng nỗi đau nhân tìnhNổi chìm kiếp sống lênh đênhTố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêuTiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng… Ôi tiếng của cha ông thuở trướcXin hát mừng non nước hôm nayMột vùng trời đất trong tayDẫu chưa toàn vẹn, đã bay cờ hồng!Việt Nam, dân tộc anh hùngTay không mà đã thành công nên Người! Có gì đẹp trên đời hơn thếNgười yêu người, sống để yêu nhauĐảng cho ta trái tim giàuThẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay! Đời vui đó, hôm nay mở cửaNhư dãy hàng bách hoá của taHỡi những người yêu, hãy ghé mua hoaVà đến đó, sắm ít quà lễ cướiLụa Nam Định đẹp tươi mát rượiLược Hàng Đào chải mái tóc xanh!Ta còn nghèo, phố chật nhà gianhNhưng cũng đủ vài tranh treo Tết. Đời vui đó, tiếng ca Đoàn kếtTa nắm tay nhau xây lại đời taRuộng lúa, đồng khoai, nương sắn, vườn càChuồng lợn, bầy gà, đàn trâu, ao cáDọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn láMỗi hòn than, mẩu sắt, cân ngôTa nâng niu gom góp dựng cơ đồ! Ồ thích thật, bài thơ miền BắcRất tự do nên tươi nhạc, tươi vầnCả không gian như xích lại gầnThời gian cũng quên tuần quên trẻ lại. Tất cả đều cách mạng!Rũ sạch cô đơn, riêng lẻ, bần cùngQuê hương ta rộn rã cuộc vui chungNgười hợp tác nên lúa dày thêm đó. Đường nở ngực. Những hàng dương liễu nhỏĐã lên xanh như tóc tuổi mười ơi Xuân, em mới đến dăm nămMà cuộc sống đã tưng bừng ngày hộiNhư hôm nay, giữa công trường đỏ bụiNhững đoàn xe vận tải nối nhau điHồng Quảng, Lào Cai, Thái Nguyên, Việt TrìTên đất nước reo vui bao tiếng gọi… Nào đi tới! Bác Hồ ta nóiPhút giao thừa, tiếng hát đêm xuânKế hoạch năm năm. Mời những đoàn quânMời những bàn chân, tiến lên phía cả dưới cờ, hát lên và bước!Đi ta đi! Khai phá rừng hoangHỏi núi non cao, đâu sắt đâu vàng?Hỏi biển khơi xa, đâu luồng cá chạy?Sông Đà, sông Lô, sông Hồng, sông ChảyHỏi đâu thác nhảy, cho điện quay chiều? Hỡi những người trai, những cô gái yêuTrên những đèo mây, những tầng núi đáHai bàn tay ta hãy làm tất cả!Xuân đã đến rồi. Hối hả tương laiKhói những nhà máy mới ban mai… Tôi viết cho ai bài thơ 61?Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốtHà Nội rì rầm… Còi thổi ngoài gaMột chuyến tàu chuyển bánh đi xaTiếng xình xịch, chạy dọc đường Nam Bộ… Ôi đâu phải con tàu! Trái tim ta đập thình thình, muốn vỡ làm đôi!Ta biết em rất khoẻ, tim ơiKhông khóc đấy. Nhưng sao mà nóng bỏngNhư lửa cháy trong lòng ta gió lộng? Mấy hôm nay, như đứa nhớ nhàTa vẩn vơ hoài, rạo rực, vào raNghe tiếng mõ và nghe tiếng súngMiền Nam dậy, hò reo náo động! Ba con tôi đã ngủ lâu rồiCòn bao nhiêu chưa được ngủ trong nôiMiền Bắc thiên đường của các con tôi! Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửaHãy bay đi! Con chim kêu trước cửaThêm một ngày xuân đến. Bình minhCành táo đầu hè quả ngọt rung rinhNhư hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏTreo trước mắt của loài người ta đóHoà bìnhĐộc lậpẤm noChoCon ngườiSung sướngTự do! Tặng bạn đọc chùm 🌼 Thơ Về Bộ Đội 🌼 hay nhất. Thơ Về Cách Mạng Tháng Mười Nga Hay Tổng hợp cho các bạn những bài thơ hay về cách mạng tháng 10 Nga. Sta-lin-grát một ngày xuânTác giả Tố Hữu Trên đường bay Mạc-tư-khoa – Hà NộiNhớ về quê, tôi lại nhớ lạ lùngMột ngày xuân với Sta-lin-grát anh hùng. Nê-ben-ri-aKhi bạn dẫn tôi đi, hồ hởiChỉ những công trường, nhà máy, vườn hoaBạn biết không? Tôi giống như anh A-pha-nê-xi-ép mắt loàCó cháu cầm tay dắt qua từng phố mới Người chiến sĩ suốt hai mươi năm lắng nghe và tưởng tượngCảnh đời vui, trong đó có mìnhBỗng một hôm được trả đôi mắt sángNgẩn ngơ nhìn… Rạng rỡ bình minh! Như chuyện thần linh, con chim phượng hoàng trên tro tàn lại sốngBay lên cao, mở rộng chân trờiSta-lin-grát! Từ đất này cháy bỏngĐôi tay Anh cứu cả loài người. Sáng xuân nay gió đồng thổi thông xanh reo hát bên sôngDiệu kỳ thay! Hai trăm ngày Sta-li-grátNở muôn năm thế giới hồng. Nhớ cụ già Cô-dắc giữa đêm thuNghe giặc đến, cùng con nhảy lên mình ngựaVượt băng giá, phi qua biển lửaMột tay gươm chém mấy trăm thù. Pháo đài đây, ngôi nhà Pav-lốpNăm mươi tám ngày bão sắt, chẳng rungAnh lính trẻ vào Bá-linh cùng tướng quân Chu – cốpChẳng biết đâu mình cũng anh hùng! Và chị nữa, Đu-xi-a dũng cảmCất cánh bay, không thẹn cùng chồngGiữa đêm tối bập bùng lửa đạnMái tóc vàng toả sáng chiến công! Ôi, tôi biết kể tên ai? Tất cả!Mỗi trái tim là một trái mìnĐá cũng bắn, như con người gan dạỞ đất này cái chết hoá lòng tin. Mẹ Tổ quốc trên đỉnh đồi Ma-ma-épTay giương gươm, tay chỉ trời tây,Tự hào thay, tâm hồn mạnh hơn gang thép!Ngày hôm qua nhắc ngày hôm nay… Nê-ben-zi-aDưới chân ta đã cúi đầu Pao-lútCái “hầm chết” kia đã dọn sạch làm khoĐã im bặt, tiếng giặc kêu “ka-pút”Bát ngát trời xanh màu Tự do. Mênh mông Vôn-ga bài ca chiến thắngTrôi xa rồi, điệu hát kéo thuyền xưaLòng đập rì rầm giọng trầm thuỷ điệnTrắng chim bay mặt biển nắng trưa… Ơi con chim của Sta-lin-grát anh hùngMang ánh “lửa vinh quang” của tinh thần quyết chiếnHãy cùng ta bay lên, bay lên tiền tuyếnVề Việt Nam quê ta!Với Việt Nam quê ta đến trận cuối cùng! Bay caoTác giả Tố Hữu Trái đất quay chung quanh mặt trờiQuanh Liên Xô đoàn tụ loài người. Nửa trái đất bừng lên sáng đỏNửa trái đất sáng dần trong ngõ. Kính chào Người cất cánh bay caoNhư thiên thần, bay giữa trăng sao! Từ kiếp vượn hỗn mang nguyên thuỷTrăm thế kỷ đêm đầy ma quỷ Ta đứng lên trên đất làm ngườiCuộc trường chinh liên tiếp vạn đời. Xem thêm Phân tích truyện Thần trụ trời chọn lọc hay nhất đạt điểm cao Phá rừng đi – đồng ruộng bao laSau chân ta nở lúa và hoa Nhưng máu chảy lụt tràn mặt đấtNhững dân tộc, một còn một mất Đâm chém nhau. Chồng chất máu xươngĐồng lúa vườn hoa thành chiến trường! Những xác chết nằm không nhắm mắtCõi đất tối. Mặt trời sắp tắt? Loài người đi. Nhưng biết đi đâu?Bóng đen bay, từng mảng trên đầu… Vô sản thế giới đoàn kết lạiÔi tiếng kêu, chân lý chan hoà Cảm ơn Mác – Lênin vĩ đạiNhững con người đẹp nhất loài ta! Ta sống lại, làm người, được sốngTa đứng lên, vĩnh viễn là người Trái đất bỗng giật mình chuyển độngTừ hôm nay, Cách mạng tháng Mười. Trái đất quay chung quanh mặt trờiQuanh Liên Xô đoàn tụ loài người. Nửa trái đất bừng lên sáng đỏNửa trái đất sáng dần hang ngõ. Kính chào Người cất cánh bay caoNhư thiên thần, bay giữa trăng sao… Với Lê-ninTác giả Tố Hữu Nhà Lê-nin, ở Goóc-kyKhi tôi đếnLê-nin như vừa điNgười rất bậnNgày ngàyVô tậnNguời người nối bước trước Krem-linMong gặp Lê-ninTrong một phút giây im lặng. Lê-nin đi vắngNhưng trong vườn sên đầy nắngChiếc ghế sơn xanh còn ấm hơi NgườiBa mươi bốn năm xưaNgồi dưới mặt trờiViết những dòngÁnh sáng. Bâng khuâng nghe năm thángĐẹp như người con gái nước NgaHôm nay đưa tôi qua những căn nhàKẻ lại từng chương sử đỏ. Cách mạng tháng MườiĐảng Cộng sản Liên Xô từ đóVới Lê-nin, làm lại loài ngườiVới Lê-nin, làm thế kỷ hai mươiTrong đêm tối, mở chân trời hừng hực. Mẹ ơi, đẻ con ra trong khổ cựcMẹ chưa hay từ đó có Liên XôCó Lê-nin hằng che chở con thơNgười nhắm mắt khi con vừa bốn tuổi. Người đã sống đến giây phút cuốiChiếc gậy cầm tay còn gác cạnh bànBậc thang nhà còn ấm những lan canVà tấm lịch đứng lại ngày 21Vẫn tươi sáng một con người Sê-khốp Ôi Lê-ninCó thể nào tinThời đại ta đã mấtMột Con Người đẹp nhất?Vĩnh viễn Lê-nin sống giữa loài ngườiVầng trán mênh mông đôi mắt yêu đờiNhư trái đất vui mùa xuân mới dậy. Tôi đã điGiữa mùa hè chín mẩyXi-bê-ri hay Tbi-li-xiĐâu đâu tôi cũng thấyLê-ninMỗi công trường xưởng máyLê-nin, ấy là lò thép chảyThành những óc tim, lửa cháy bừng bừngTrên thảo nguyên, đồng nội, núi rừngLê-nin, ấy là nguồn điện lựcVới xô-viết, làm thiên đường sáng rực!Khắp những nẻo đường náo nức tôi điHiển hiện Lê-nin phơi phới diệu kỳNhịp sống lớn trên dáng đi bay nhảyNhững ánh mắt của thiên tài thức dậy…Rất tự do, nên rất tự hàoMỗi con người nhấp nhánh một ngôi sao! Lê-nin đóMuôn triệu lần nảy nởGiữa loài taMuôn triệu lần rạng rỡNhư mặt trời chói giữa biển bao laLê-nin đóNgời ngời chân lý. Như những ngày xưaNgười là đồng chíHồn nhiên giản dịGiữa công nông ngồi chật quanh NgườiRất yêu thương, đôi mắt nheo những ngày xưaNgười là chiến sĩKhông sợ gian nguy, không giờ phút nghỉGhét mọi quân thù, ghét mọi nước sơnSuốt đời mang tấm áo dạ sờnĐôi dày ống gót mòn sỏi đá. Đám tang aiĐi trong tuyết giáMạc-tư-khoa trắng lạnhMuôn nghìn kimĐau buốt trái tim! Tôi vẫn thấy Lê-ninBình thường khoẻ mạnhGiữa mùa đông nước NgaCùng công nhân đi vác gỗ xây nhà. Và chiều nay trước phút vội đi xaNgười còn nghethánh thótKrup-skai-a Sưu tầm những bài 🌼 Thơ Về Người Lính Thời Bình 🌼 hay cho bạn. Thơ Tình Cách Mạng Cảm Động Gửi bạn đọc chùm thơ ca tình yêu thời cách mạng cảm động sâu sắc. NhớTác giả Nguyễn Đình Thi Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánhSoi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mâyNgọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnhSưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây Anh yêu em như anh yêu đất nướcVất vả đau thương tươi thắm vô ngầnAnh nhớ em mỗi bước đường anh bướcMỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắtChúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đờiNgọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rựcChúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người Mặt Quê HươngTác giả Tế Hanh Mặt em như tấm gươngAnh nhìn thấy quê hương Kìa đôi mắt, đôi mắtDòng sông yêu trong vắt Kìa vừng trán thanh thanhKhoảng trời xa yên lành Miệng em cười tươi thắmNhư vườn xanh nắng ấm Hơi thở em chan hoàNhư hơi thở quê ta Hôm qua ai thù giặcMà môi em mím chặt? Hôm nay ai xót thươngMà mi em mờ sương? Ôi miền Nam yêu dấuTrên mặt em yêu dấu Ôi tháng năm nhớ thươngMặt em là quê hương. Trở về quê nộiTác giả Lê Anh Xuân Ôi quê hương xanh biếc bóng dừaCó ngờ đâu hôm nay ta trở lạiQuê hương ta tất cả vẫn còn đâyDù người thân đã ngã xuống đất nàyTa lại gặp những mặt người ta yêu biết mấyTa nhìn ta, ta ngắm, ta sayTa run run nắm những bàn tayThương nhó dồn trong tay ta nóng bỏng. Đây rồi đoạn đường xưaNơi ta vẫn thường đi trong mộngKẽo kẹt nhà ai tiếng võng trưaẦu ơ… thương nhớ lắmƠi nhũng bông trang trắng, những bông trang tấm lòng em trong trắng thủy chungNhư trái tim em đẹp màu đỏ thắmCon sông nhỏ tuổi thơ ta đã tắmVẫn còn đây nước chẳng đổi dòngHoa lục bình tím cả bờ sông. Mẹ lưng còng tóc bạcNgậm ngùi kể chuyện ta ngheTám em bé chết vì bom xăng đặcTrên đường đi học trở giết mười người trong một ấpBà con khiêng xác chất đầy ghe Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặcLàng ta mấy lần bom giội nátDừa ngã ngổn ngang, xơ xác bờ tre,Mẹ dựng tạm mái lêu che mưa che có ngờ đâu mái lều của mẹDưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn cònMẹ ta tần tảo sớm hômNuôi các anh ta dười hầm bí mậtCả đời mẹ hy sinh gan gócHai mươi năm giữ đất, giữ làngÔi mẹ là bà mẹ miền có ngờ đâu em ta đấyDưới mái lều kia em đã lớn lênEm đệp lắm như mùa xuân bừng dậySúng trên vai cũng đẹp như emEm ơi! Sao tóc em thơm vậyHay em vừa đi qua vườn sầu riêngTa yêu giọng em cười trong trẻoNgọt ngào như nước dừa xiêm Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻoDịu dàng như những nàng tiênEm là du kích, em là giao liênEm là chính quê hương ta đóMười một năm rồi ta nhớ, ta thương Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hươngSao thấy lòng ấm lạDù ngoài trời tầm tã mưa tuônTiếng đại bác gầm rung vách láÔi quê hương ta đẹp quá!Dù trên đường còn những hố bomDù áo em vẫn còn mảnh váChỉ có trái tim chung thủy, sắt sonVà khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn. Lá đỏTác giả Nguyễn Đình Thi Gặp em trên cao lộng gióRừng lạ ào ào lá đỏ Em đứng bên đường như quê hươngVai ác bạc quàng súng trường. oàn quân vẫn đi vội vãBụi Trường Sơn nhoà trời lửa. Chào em, em gái tiền phươngHẹn gặp nhau nhé giữa Sài Gòn. Em vẫy cười đôi mắt trong. Hãy thưởng thức chùm 🌼 Thơ Ngắn Hay Về Tình Yêu Người Lính 🌼 tại đây nhé. Thơ Tố Hữu Về Cách Mạng Ý Nghĩa Tố Hữu là một nhà thơ nổi tiếng với những bài thơ viết về cách mạng hào hùng. Hãy thưởng thức những bài thơ ấy nhé. Dậy mà đi!Tác giả Tố Hữu Dậy mà đi! Dậy mà đi!Đừng tiếc nữa, can chi mà tiếc mãi?Ai chiến thắng mà không hề chiến bạiAi nên khôn mà chẳng dại đôi lần?Huống đường đi còn lắm bước gian truânĐây chưa phải trận sau cùng chiến đấu!Thì đứng dậy, xoa tay, và tự bảoChỉ còn đây sức lực hãy còn đây!Lòng không nghèo tin tưởng ở tương laiChân có ngã thì đứng lên, lại ván này, ta đem bày ván khácCó can chi, miễn được cuộc sau cùngDậy mà đi, hy vọng sẽ thành côngRút kinh nghiệm ở bao lần thất bạiMột lần ngã là một lần bớt dạiĐể thêm khôn một chút nữa trong mà đi, hỡi bạn dân nghèo ơi! Mẹ TơmTác giả Tố Hữu Tôi lại về quê mẹ nuôi xưaMột buổi trưa, nắng dài bãi cátGió lộng xôn xao, sóng biển đu đưaMát rượi lòng ta ngân nga tiếng hát… Mười chín năm rồi. Hôm nay lại bướcĐoạn đường xưa, cát bỏng lưng có phải sóng bồi thêm bãi trướcHay biển đau xưa rút nước xa rồi? Hòn Nẹ ta ơi! Mảng về chưa đóCó nhiều không con nục con thu?Chào những buồm nâu thuyền câu Diêm Phố!Nhớ nhau chăng, hỡi Hanh Cát, Hanh Cù? Tôi lại về đây, hỡi các anhHỡi rừng sa mộc, khóm dừa xanhHỡi đồi cát trắng rung rinh nắngHỡi những vườn dưa đỏ ngọt lành! Như đứa con đi, biệt xóm làngNửa đời bỗng nhớ bóng quê hươngNhớ lều rơm ướt sương khuya sớmBãi vắng đìu hiu lạc dấu đường… Con đã về đây, ơi mẹ TơmHỡi người mẹ khổ đã dành cơmCho con, cho Đảng ngày xưa ấyKhông sợ tù gông, chấp súng gươm! Nhà ai mới nhỉ, tường vôi trắngThơm nức mùi tôm nặng mấy nongNgồn ngộn sân phơi khoai dát nắngGiếng vườn ai vậy, nước khơi trong? Ngơ ngác trông quanh, lạ mấy lầnHỏi thăm cô gái má bồ quânMái đầu tóc xoã xanh bên giếngVâng, đúng nhà em, bác nghỉ chân Ô kìa, cô bé nói hay sao!Nhà của tôi, ai lại hỏi chàoNhư thể khách đường xa ghé lạiBố đi đâu, hĩm, mẹ đâu nào? Nhiều đấy ư em, mấy tuổi rồi?Hai mươiỜ nhỉ, tháng năm trôiSóng bồi thêm bãi, thuyền thêm bếnGió lộng đường khơi, rộng đất trời! Ông mất năm nao, ngày độc lậpBuồm cao đỏ sóng bóng cờ saoBà “về” năm đói, làng treo lướiBiển động Hòn Mê, giặc bắn vào… Bâng khuâng chuyện cũ một chiều thuMười chín năm xưa, mấy bạn tùVượt ngục, băng rừng, tìm mối ĐảngDuyên may, dây nối, đất Hanh Cù. Đầu thôn, cồn vắng, túp lều rơm;Tổ ấm chim về. Có mẹ TơmHai đứa trai ngày đi cúp dạoNồi khoai sớm tối lót thay cơm. Xem thêm Tổng hợp những bài thơ hay của nhà thơ Hoàng Cầm – Sách Hay 24H Thương người cộng sản, căm Tây – NhậtBuồng Mẹ – buồng tim – giấu chúng conĐêm đêm chó sủa… Làng bên động?Bóng Mẹ ngồi canh lẩn bóng cồn… Chợ xa, Mẹ gánh mớ rau xanhThêm bó truyền đơn gọi đấu tranhBãi cát vàng thau in bóng MẹChiều về… Hòn Nẹ… Biển reo quanh… Sóng hãy gầm lên, gió thét lên!Triều dâng. Chèo mạnh, thuyền ơi thuyền!Vui chăng, hỡi Mẹ, đời vui đóCờ đỏ ta lay động mọi miền! Nhưng một đêm mưa, ướt bãi cồnLính về, lính trói cả hai conMáu con đỏ cát đường thôn lạnhBóng mẹ ngồi trông, vọng nước non! Ôi bóng người xưa, đã khuất rồiTròn đôi nắm đất trắng chân trong cát, chết vùi trong cátNhững trái tim như ngọc sáng ngời! Đốt nén hương thơm, mát dạ NgườiHãy về vui chút, mẹ Tơm ơi!Nắng tươi xóm ngói, tường vôi mớiPhấp phới buồm dong, nắng biển khơi… Tâm tư trong tùTác giả Tố Hữu Cô đơn thay là cảnh thân tù!Tai mở rộng và lòng sôi rạo rựcTôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nứcỞ ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu!Đây âm u đôi ánh lạt ban chiềuLen nhè nhẹ qua rào ô cửa nhỏĐây lạnh lẽo bốn tường vôi khắc khổĐây sàn lim, manh ván ghép sầm u… Cô đơn thay là cảnh thân tù!Tai mở rộng và lòng sôi rạo rựcTôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nứcỞ kia vui sướng biết bao nhiêu!Nghe chim reo trong gió mạnh lên triềuNghe vội vã tiếng dơi chiều đập cánhNghe lạc ngựa rùng chân bên giếng lạnhDưới đường xa nghe tiếng guốc đi về… Ôi! Hôm nay sao nhựa sống tràn trềTrong những tiếng nghe chừng quen thuộc quá!Nghe gió xối trên cành cây ngọn láNghe mênh mang sức khoẻ của trăm loàiTôi mơ hồ nghe tất cả bên ngoàiĐang ríu rít giữa một trời rộng rãiĐang hút mật của đời sây hoa tráiHương tự do thơm ngát cả ngàn ngày… Ôi! Bao nhiêu ảo tưởng của hồn ngâyTôi phút bỗng như quên đời thê thảmỞ ngoài kia… biết bao thân tù hãmĐoạ đầy trong những hố thẳm không cùngTôi chiều nay giam cấm hận trong lòngChỉ là một giữa loài người đau khổTôi chỉ một con chim bé nhỏVứt trong lồng con giữa một lồng to Chuyển đời quay theo tiếng gọi tự doTôi chỉ một giữa muôn người chiến đấuVẫn đứng thẳng trên đường đầy lửa máuChân kiêu căng không thoái bộ bao giờ! Tôi, hôm nay, dầu xa tạm ngọn cờHồn tranh đấu vẫn còn thôi thúc não!Nơi đày ải là Đắc Pao, Lao BảoLà Côn Lôn thế giới của ưu phiền?Tôi sẽ cười như kẻ sẵn lòng tinGiữ trinh bạch linh hồn trong bụi bẩnTôi chưa chết, nghĩa là chưa hết hậnNghĩa là chưa hết nhục của muôn đờiNghĩa là còn tranh đấu mãi không thôiCòn trừ diệt cả một loài thú độc! Có một tiếng còi xa trong gió rúc… Trăng trốiTác giả Tố Hữu Từ thuở ấy, quăng thân vào gió bụiĐến hôm nay phút chết đã kề bênĐến hôm nay kiệt sức, tôi nằm rênTrên ván lạnh không mảnh mền, manh cách mạng, từ khi tôi đã hiểuDấn thân vô là phải chịu tù đàyLà gươm kề tận cổ, súng kề taiLà thân sống chỉ coi còn một nửaBao khổ ấy, thôi cần chi nói nữaBạn đời ơi! Ta đã hiểu nhau rồi. Nếu mai đây có chết một thân tôiHai mươi tuổi, tim đang dào dạt máuHai mươi tuổi, hồn quay trong gió bãoGân đang săn và thớ thịt căng daĐời mặn nồng hứa hẹn biết bao hoa!Hai mươi tuổi mới qua vòng thơ béDù phải chết, chết một đời trai trẻLiệm thân tàn bằng một mảnh chiếu conRồi chôn xương rục thối dưới chân cồnHay phơi xác cho một đàn quạ rỉa?Tôi chẳng tiếc, chỉ cười trong mai mỉaBao nhiêu hình ảnh đó vẽ quanh tôi. Tiếc làm chi? Thế cũng đã sống giông tố mấy năm trời vật lộnVới cách mạng, tôi không hề đùa bỡnVà không hề dám chối một nguy bao nhiêu thành quả của thanh xuânTôi mới hái một đôi lần ít ỏiVà bên bạn, chỉ là tên lính mớiGót chân tơ chưa dày dạn phong trầnTôi vẫn hằng tự nghĩ “Miễn quên thânDâng tất cả để tôn thờ chủ nghĩaThế cũng được, lựa chi nhiều tài tríMới là tên lính quý của đoàn quân?Và lòng vui, trí nhẹ đủ trăm phầnTôi sẽ chết bình yên, không hối hận. Tôi sẽ chết như bao nhiêu số phậnNẻo đường xa, đã mạnh dấn chân vàoĐã từng lăn trong máu dưới gươm tràoThân đã nặng bởi bao gông xiềng xích!Tôi sẽ chết, tuy chưa về tới đíchNhưng cần chi, đã có bạn chung đờiTung hoành trên mặt đất bốn phương trờiTrường giao chiến không một giờ phút lặng!Rồi chiến thắng sẽ về ta, chiến thắngVà tương lai, ta sẽ chiếm về ta!Trường đấu tranh là một bản hùng caTa sẽ chết trong điệu đàn tranh đấu. Đây là tiếng, hỡi bạn đời yêu dấuCủa một người bạn nhỏ, trước khi điĐây là lời trăng trối để chia lyHãy đón nó, bạn đời ơi, đón nó!Đường tranh đấu không một giờ thoái bộSống đã vì cách mạng, anh em taChết cũng vì cách mạng, chẳng phiền hà!Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộngLòng khoẻ nhẹ anh dân quê sung sướngNgửa mình trên liếp cỏ ngủ ngon lànhVà trong mơ thơm ngát lúa đồng xanhVui nhẹ đến trên môi cười hy vọng. Gửi bạn 🌼 Những Bài Thơ Về Sự Hy Sinh Của Người Lính 🌼 hay nhất. Thơ Ca Cách Mạng Lớp 8 Ý Nghĩa Tổng hợp những bài thơ ca cách mạng của chương trình học lớp 8 cho các bạn tham khảo. Khi con tu húTác giả Tố Hữu Khi con tu hú gọi bầyLúa chiêm đang chín trái cây ngọt dầnVườn râm dậy tiếng ve ngânBắp rây vàng hạt đầy sân nắng đàoTrời xanh càng rộng càng caoĐôi con diều sáo lộn nhào từng không… Ta nghe hè dậy bên lòngMà chân muốn đạp tan phòng, hè làm sao, chết uất thôiCon chim tu hú ngoài trời cứ kêu! Tức cảnh Pác BóTác giả Hồ Chí Minh Sáng ra bờ suối, tối vào hang,Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn đá chông chênh dịch sử Đảng,Cuộc đời cách mạng thật là sang. Ngắm trăngTác giảHồ Chí Minh Ngục trung vô tửu diệc vô hoa,Đối thử lương tiêu nại nhược hà?Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,Nguyệt tòng song khích khán thi gia. Dịch thơTrong tù không rượu cũng không hoa,Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng,Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ. Đi đườngTác giả Hồ Chí Minh Tẩu lộ tài tri tẩu lộ nanTrùng san chi ngoại hựu trùng sanTrùng san đăng đáo cao phong hậuVạn lý dư đồ cố miện gian. Dịch thơĐi đường mới biết gian lao,Núi cao rồi lại núi cao trập trùng;Núi cao lên đến tận cùng,Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non. Sưu tầm những bài 🌼 Thơ Tình Người Lính Biển 🌼 ý nghĩa tặng mọi người. Thơ Ca Cách Mạng Lớp 11 Gửi đến bạn những bài thơ về chủ đề thơ ca cách mạng trong chương trình ngữ văn lớp 11. Chiều tốiTác giả Hồ Chí Minh Quyện điểu quy lâm tầm túc thụ,Cô vân mạn mạn độ thiên thôn thiếu nữ ma bao túc,Bao túc ma hoàn lô dĩ hồng. Dịch nghĩaChim mỏi về rừng tìm chốn ngủ,Chòm mây trôi nhẹ giữa từng không;Cô em xóm núi xay ngô tối,Xay hết, lò than đã rực hồng. Từ ấyTác giả Tố Hữu Từ ấy trong tôi bừng nắng hạMặt trời chân lý chói qua timHồn tôi là một vườn hoa láRất đậm hương và rộn tiếng chim… Tôi buộc lòng tôi với mọi ngườiĐể tình trang trải với trăm nơiĐể hồn tôi với bao hồn khổGần gũi nhau thêm mạnh khối đời Tôi đã là con của vạn nhàLà em của vạn kiếp phôi phaLà anh của vạn đầu em nhỏKhông áo cơm, cù bất cù bơ… Tặng bạn đọc 🌼 Bài Thơ Em Làm Chú Bộ Đội 🌼 hay. Thơ Ca Cách Mạng Lớp 12 Hay Giới thiệu với các bạn những bài thơ ca nói về cách mạng anh hùng trong chương trình học lớp 12. Tây TiếnTác giả Quang Dũng Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!Nhớ về rừng núi, nhớ chơi Khao sương lấp đoàn quân mỏi,Mường Lát hoa về trong đêm hơi. Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,Heo hút cồn mây, súng ngửi thước lên cao, ngàn thước xuống,Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi. Anh bạn dãi dầu không bước nữa,Gục lên súng mũ bỏ quên đời!Chiều chiều oai linh thác gầm thét,Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người. Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,Mai Châu mùa em thơm nếp xôi. Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa,Kìa em xiêm áo tự bao lên man điệu nàng e ấp,Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ. Người đi Châu Mộc chiều sương ấy,Có thấy hồn lau nẻo bến bờ?Có nhớ dáng người trên độc mộc,Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa? Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc,Quân xanh màu lá dữ oai trừng gửi mộng qua biên giới,Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm. Rải rác biên cương mồ viễn xứ,Chiến trường đi chẳng tiếc đời bào thay chiếu, anh về đất,Sông Mã gầm lên khúc độc hành. Tây Tiến người đi không hẹn ước,Đường lên thăm thẳm một chia lên Tây Tiến mùa xuân ấy,Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi. Việt BắcTác giả Tố Hữu Mình về mình có nhớ ta?Mười lăm năm ấy thiết tha mặn về mình có nhớ khôngNhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn? Tiếng ai tha thiết bên cồnBâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước điÁo chàm đưa buổi phân lyCầm tay nhau biết nói gì hôm nay… Mình đi, có nhớ những ngàyMưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?Mình về, có nhớ chiến khuMiếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?Mình về, rừng núi nhớ aiTrám bùi để rụng, măng mai để đi, có nhớ những nhàHắt hiu lau xám, đậm đà lòng sonMình về, còn nhớ núi nonNhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt MinhMình đi, mình có nhớ mìnhTân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa? Ta với mình, mình với taLòng ta sau trước mặn mà đinh ninhMình đi, mình lại nhớ mìnhNguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu… Nhớ gì như nhớ người yêuTrăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nươngNhớ từng bản khói cùng sươngSớm khuya bếp lửa người thương đi từng rừng nứa bờ treNgòi Thia, sông Đáy, suối Lê vơi đi, ta nhớ những ngàyMình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi… Thương nhau, chia củ sắn lùiBát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp người mẹ nắng cháy lưngĐịu con lên rẫy, bẻ từng bắp sao lớp học i tờĐồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoanNhớ sao ngày tháng cơ quanGian nan đời vẫn ca vang núi sao tiếng mõ rừng chiềuChày đêm nện cối đều đều suối xa… Ta về, mình có nhớ taTa về, ta nhớ những hoa cùng xanh hoa chuối đỏ tươiĐèo cao nắng ánh dao gài thắt xuân mơ nở trắng rừngNhớ người đan nón chuốt từng sợi kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mìnhRừng thu trăng rọi hoà bìnhNhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung. Nhớ khi giặc đến giặc lùngRừng cây núi đá ta cùng đánh giăng thành luỹ sắt dàyRừng che bộ đội, rừng vây quân thùMênh mông bốn mặt sương mùĐất trời ta cả chiến khu một lòng. Ai về ai có nhớ không?Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo sông Lô, nhớ phố RàngNhớ từ Cao – Lạng, nhớ sang Nhị Hà…Những đường Việt Bắc của taĐêm đêm rầm rập như là đất rungQuân đi điệp điệp trùng trùngÁnh sao đầu súng, bạn cùng mũ công đỏ đuốc từng đoànBước chân nát đá, muôn tàn lửa đêm thăm thẳm sương dàyĐèn pha bật sáng như ngày mai vui chiến thắng trăm miềnHoà Bình, Tây Bắc, Điện Biên vui vềVui từ Đồng Tháp, An KhêVui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng. Ai về ai có nhớ không?Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa trưa rực rỡ sao vàngTrung ương, Chính phủ luận bàn việc côngĐiều quân chiến dịch thu đôngNông thôn phát động, giao thông mở đườngGiữ đê, phòng hạn, thu lươngGửi dao miền ngược, thêm trường các khu… Ở đâu u ám quân thùNhìn lên Việt Bắc Cụ Hồ sáng soiỞ đâu đau đớn giống nòiTrông về Việt Bắc mà nuôi chí lăm năm ấy, ai quênQuê hương Cách mạng dựng nên Cộng hoàMình về mình lại nhớ taMái đình Hồng Thái, cây đa Tân Trào. Nước trôi nước có về nguồnMây đi mây có cùng non trở về?Mình về, ta gửi về quêThuyền nâu trâu mộng với bè nứa maiNâu này nhuộm áo không phaiCho lòng thêm đậm, cho ai nhớ về, xanh lại Thái BìnhNứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi. Nước trôi, lòng suối chẳng trôiMây đi mây vẫn nhớ hồi về nonĐá mòn nhưng dạ chẳng mònChàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng mai mình gửi quê nhàNước non đâu cũng là ta với Bình đồng lại tươi xanhPhên nhà lại ấm, mái đình lại vui… Mình về thành thị xa xôiNhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?Phố đông, còn nhớ bản làngSáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?Mình đi, ta hỏi thăm chừngBao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui? Đường về, đây đó gần thôi!Hôm nay rời bản về nơi thị thànhNhà cao, chẳng khuất non xanhPhố đông, càng giục chân nhanh bước mai về lại thôn hươngRừng xưa núi cũ yêu thương lại mai rộn rã sơn khêNgược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới Phấn Mễ, thiếc Cao BằngPhố phường như nấm như măng giữa trường ngói mới đỏ tươiChợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàngMuối Thái Bình ngược Hà GiangCày bừa Đông Xuất, mía đường tỉnh về mua vại Hương CanhAi lên mình gửi cho anh với nàngChiếu Nga Sơn, gạch Bát TràngVải tơ Nam Định, lụa hàng Hà ĐôngÁo em thêu chỉ biếc hồngMùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươiCòn non, còn nước, còn trờiBác Hồ thêm khoẻ, cuộc đời càng vui! Mình về với Bác đường xuôiThưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ NgườiNhớ Ông Cụ mắt sáng ngờiÁo nâu túi vải, đẹp tươi lạ thường!Nhớ Người những sáng tinh sươngUng dung yên ngựa trên đường suối reoNhớ chân Người bước lên đèoNgười đi, rừng núi trông theo bóng Người… Lòng ta ơn Đảng đời đờiNgược xuôi, đôi mặt một lời song năm xưa, nước non HồngCòn đây, ơn Đảng nối dòng dài lâuNgàn năm non nước mai sauĐời đời ơn Đảng càng sâu càng nồng. Cầm tay nhau hát vui chungHôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô. Sưu tầm những 🌼 Bài Thơ Chú Bộ Đội 🌼 hay nhất cho mọi người.
Lịch sử dân tộc Việt Nam gắn liền với những năm tháng đấu tranh cách mạng trường kì, gian khổ nhưng vĩ đại của quân và dân ta. Trong những năm thánh đó, nền văn học dân tộc luôn đều mang hơi thở của thời đại, mang tinh thần dân tộc đáng quý. Có nhiều nhà thơ, cuộc đời thơ luôn gắn liền với cuộc đời hoạt động cách mạng. Nằm trong chủ đề này, mỗi bài thơ đều mang giọng thơ oai hùng và tự hào, đề cao hào khí bộ đội, hào khí quân nhân. Bởi thế, thế hệ các nhà thơ cách mạng của hai thời kì kháng chiến chống Pháp và Mĩ luôn không ngừng nỗ lực để sáng tạo nên những vẻ đẹp mới cho thơ ca dân tộc cả về nội dung lẫn hình thức, và gặt hái được những thành tựu rất tự hào. Đây là những đóng góp rất có ý nghĩa, làm thành chặng đường phát triển quan trọng của thơ ca hiện đại Việt Nam. Nội dung trữ tình, cùng chất liệu, ngôn ngữ, giọng điệu kết hợp với các thủ pháp nghệ thuật đặc sắc trong mỗi vần thơ cách mạng có giá trị gợi hình, hàm súc và chứa đựng nhiều thông điệp, bài học nhân văn sâu sắc. Thơ ca cách mạng đã khơi nguồn cho những cảm hứng mới, làm đổi thay cả diện mạo và đặc điểm của nền thơ Việt Nam hiện đại. Mỗi bài thơ cách mạng không chỉ hun đúc cho chúng ta thêm tự hào, yêu tỏ quốc, quê hương, lịch sử, cha anh mà còn khơi dậy trong mỗi chúng ta những lí tưởng sống đẹp, khát khao cống hiến và tô thắm non sông hơn! ** Ngọn đèn đứng gác - Chính Hữu Trên đường ta đi đánh giặc Ta về Nam hay ta lên Bắc, Ở đâu Cũng gặp Những ngọn đèn dầu Chong mắt Đêm thâu Những ngọn đèn không bao giờ nhắm mắt Như những tâm hồn không bao giờ biết tắt, Như miền Nam Hai mươi năm Không đêm nào ngủ được, Như cả nước Với miền Nam Đêm nào cũng thức.. Soi cho ta đi Đánh trận trường kỳ Đèn ta thắp niềm vui theo dõi Đèn ta thắp những lời kêu gọi. Đi nhanh đi nhanh Chiến trừõng đã giục Đầy núi đầy sông Đèn ta đã mọc. Trong gió trong mưa Ngọn đèn đứng gác Cho thắng lợi, nối theo nhau Đang hành quân đi lên phía truớc. 1965 ** Bài thơ này đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên. Chỉnh sửa cuối 15 Tháng ba 2022 Chia tay trong đêm Hà Nội - Nguyễn Đình Thi ** Em đi với anh trong đêm Hà Nội Qua những phố hè quen thuộc yêu thương Dọc hàng cây ánh đèn pha cuốn bụi Từng đoàn xe cao xạ chạy rung đường ** Pháo đang bắn trời ngoại ô gió thổi Đạn đỏ loè xa trong ánh trăng Em đi bên canh tóc xòa bay rối Nhỏ nhắn vai em khoác súng trường ** Nhìn em anh hãy còn bỡ ngỡ Như sợ bất ngờ em biến đi đâu Pháo vẫn bắn chân mây đầy chớp lửa Anh lại nhìn em lòng xôn xao ** Trăng soi gương mặt nghìn yêu dấu Ngày mai hai đứa đã hai nơi Hai đầu đất nước trong dông bão Cùng chung chiến đấu hai phương trời ** Đêm nay trong vườn hoa ngổn ngang ụ súng Bên ven hồ lốm đốm trăng xanh Nghe quanh ta đêm hè nóng bỏng Mắt bồi hồi em đi bên anh ** Em đi với anh qua bến xe đông chật Bao gia đình vội vã lúc ra đi Em nhìn những mái nhà cao thấp Đã bao lần thấy những cuộc chia ly ** Kìa xa xa một cụm đèn lấp lánh Giữa trời đêm như đang vẫy đang chào Chiếc máy bay ta lượn vòng nghiêng cán Bay qua vầng trăng điểm mấy ngôi sao ** Em nhìn bên dãy tường sập đổ Xưởng thợ lò than vẫn rực hồng Nhà máy vẫn rì rầm không ngủ Lập loè đèn hàn điện bên sông ** Em đi với anh trên đê cao vắng Một tiếng còi xe lửa huýt dài xa Gió đưa khúc nhạc em yêu văng vẳng "Mỗi tấc đất Hà Nội đượm thắm mãi lòng ta" ** Trên gác nhỏ đèn dầu ai vẫn thức Em vẫn đi và vẫn lắng yên Có tiếng ru đứa trẻ nào đang khóc Đêm đã khuya trong phố cũ êm đềm ** Anh nắm cánh tay em và đứng lại Ôi anh không còn biết đang ở đâu Nhớ nhau chân cứng đá mềm em nhé Hẹn đánh Mỹ xong sẽ về tìm nhau Chào Hà Nội của ta sáng đẹp Giữa đêm trăng trong biếc mênh mông Thành phố tình yêu thành phố thép Ta chào trái tim đất nước anh hùng Anh ôm chặt em và ôm cả khẩu súng trường bên vai em. Nắm đất biên thuỳ - Chế Lan Viên Mùa bioóc-cà ơi, mùa bioóc-ca ơi, Trăng hoa núi khắp sườn cao biên giới Thơm lá thơm hoa thơm rừng thơm suối.. Thơm ngát hồn ta, xuân lắng đời Người. ** Biên giới vô hình thay, biên giới hữu hình.. Có phải xưa nay gió qua đây gió đều lộng thổi Đầu lau lao xao, bông ngả đón mình Mây quá trắng trên trời chừng muốn nói. ** Bác từng vượt qua bao quốc gia sông núi bao lần Sá gì một sắc kim anh chỗ biên thuỳ kia, chân dừng sững lại. ** Trời bể ba mươi năm nay một chút tần ngần Cái đích suốt đời nay mới tới. ** Tổ quốc rồi đây, Tổ quốc thân yêu Mà nhân loại không làm khuây khỏa nổi Tổ quốc đau thương. Tổ quốc khổ nghèo Mỗi iên đá chỗ biên thuỳ đều rắn lại ** Gió rừng cao thổi chòm râu phơ phất của Người Thanh niên năm nao, nay Bác tóc râu rồi Nhưng đã sáng trăm lần đôi mắt sáng Cả thế giới thu vào trong, như ngọc một đời ** Bác lặng âm thầm. Vầng trán trầm ngâm Cả sông núi đất trời cùng một phút hồi tâm Phút sâu thẳm trong li ti huyết quản Nghe thủy triều nín lại thủy triều dâng. ** Rừng thẳm. Non xa. Bể rộng. Sông dài.. Một chút làng Sen đau ở cuối trời Giai cấp. Giống nòi. Nghìn xưa. Hiện tại Một phút định hình. Một phút hoài thai. ** Phút kính cẩn hai tay nâng lấy đất Ba mươi năm đất ấy ở trong hồn Nay xương thịt nay hình hài trước mặt Bác lặng nhìn và cúi ghé môi hôn.. 1976 Ngã Ba Đồng Lộc - Huy Cận ** Con ơi, bố về thăm Hà Tĩnh quê ta, Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc Trên mặt đất này có muôn triệu ngã ba Và có nhiều ngã ba nổi tiếng Có những ngã ba nối những dòng sông lớn của một đại châu, sóng dựng trùng trùng; Có những ngã ba nối những con đường dài chạy từ các thủ đô to Như những mạch máu khổng lồ Trên thân hình trái đất Trong đó mỗi con người là một hạt hồng cầu đỏ chói, Có những ngã ba là nơi gặp gỡ của những dòng văn minh lớn, đông, tây, kim cổ.. Tất cả những ngã ba trên, con có thể học biết trong sách địa dư, trên những bản đồ, Mai sau lớn lên con có thể đến thăm và chụp ảnh nữa.. Xong rồi, con có thể quên Nhưng con ơi, con chớ có quên ngã ba Đồng Lộc. ** Trong đời mỗi người cũng có những ngã ba đường quyết định, Trong đời mỗi dân tộc cũng có những ngã ba Những ngã ba vận mệnh Những cái nút trên dặm dài lịch sử Gặp những ngã ba đời, con sẽ nghĩ suy Và con ơi, muốn tìm đúng hướng đi Con sẽ nhó đến ngã ba Đồng Lộc Ngã ba Đồng Lộc Là ngã ba nhưng nào có phân vân Nào có đắn đo do dự! Là ngã ba trên chặng đường quyết liệt Nhưng hướng đi đã quyết Không phải cho một lần Mà cho tất cả mọi lần Không phải cho một người Mà cho tất cả quê hương, đất nước Hướng về Nam, một nửa mình Tổ quốc ** Các ngã ba khác trên đời làm bằng nước, bằng sông, bằng thuỷ triều lên xuống, Hay bằng đá, bằng đất Bằng xi măng cốt sắt Bằng vôi trắng, gạch nâu Bằng đèn xanh đèn đỏ đủ màu Hay bằng những sự chênh vênh vấp ngã, Nhưng ngã ba Đồng Lộc làm bằng xương máu. Khi con về quê con nhớ viếng thăm Mộ người cô kề bên đường đỏ. Các cô như còn đứng đó Chờ lấp hồ bom Đường thông xe các cô mới đi nằm. Các cô để lại tuổi thanh niên Mười chín, hai mươi, hăm hai tuổi Cho đất nước, quê hương Hồn trong như suối, Bình minh đời sáng rực vừng dương.. Con sẽ tìm thăm mời cô La Thị Tám * Từ trường học lại về trận địa đầu non Đứng giữa đàn bò bê mũm mĩm Trên sườn núi cao cỏ đã mượt màu xanh Như mảng da non trên thân thể đang lành Cô sẽ chỉ con xem Những hồ bom loang lổ Như đất trên mặt trăng Mỗi thước vuông ba quả bom to bự Cô sẽ chỉ con xem Nghìn vạn điểm lăn bom nổ chậm Cô từng đến cắm cờ Mỗi lần chạy đua với cái chết. Đôi chân cô nhanh hơn kíp nổ, Cô là một ngọn cờ đỏ của quê ta. Nghìn năm sau lịch sử sẽ còn ghi Những năm tháng chiến tranh ác liệt Nghìn vạn chuyến xe đi Qua trái tim ngã ba Đồng Lộc Máu qua tim máu lọc Xe vượt ngã ba xe xốc tới miền Nam. Và con ơi, bố ngồi nghĩ miên man Bạn bè ta trong cơn gió lốc Hẳn cũng đang vượt những ngã ba Đồng Lộc, Những ngã ba Việt Nam. Dọc đường dài kẻ địch còn găm Nhiều bom nổ chậm Nhưng chẳng hề chi! Khắp năm châu còn nhiều La Thị Tám. Nhiều Võ Thị Tần * Đường sẽ thông xe đi về cách mạng. 1971 ** La Thị Tám Chuyên phát hiện bom nổ chậm, cắm cờ bên cạnh bom để xe tránh, và để hướng dẫn đội công binh đến phá bom; chị đã được tuyên dương anh hùng. Võ Thị Tần Đội trưởng đội thanh niên xung phong 10 cô chuyên lấp hố bom, đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ Toàn tổ đã được tuyên dương anh hùng. Ngày về - Chính Hữu ** Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội Bao giờ trở lại? Phố phường xưa gạch ngói ngang đường Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang Bức tường điêu tàn ngày xưa trấn ngự Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa Mái đầu xanh thề mãi đến khi già Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội Trở về, trở về, chiếm lại quê hương Nguy nga sao cái buổi lên đường Súng chuốt gươm lan, mắt ngời sáng quắc A ha! Nhà xiêu mái sập Xác oan cừu ngập lối chân đi Gạch ngói xưa mừng đón gót lưu ly Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp Mịt mù khói ngợp Cờ máu huy hoàng Phất nắng Ôi bài chiến thắng reo vang. 1947 >> Bài thơ "Ngày về" của Chính Hữu được viết vào năm Trung đoàn Thủ đô đi kháng chiến, năm 1947. Bài thơ thể hiện hào khí "Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa / Mái đầu xanh thề mãi đến khi già," Ngày về"cũng đã nói lên giấc mơ hòa bình trước bảy năm. Mẩu Tũn và Thùy Minh thích bài này. Chỉnh sửa cuối 15 Tháng ba 2022 Nghe em vào đại học - Giang Nam ** Nghe em vào đại học Nửa tin nửa ngờ, tên lại trùng tên.. Hôm nay nhận được thư em Nét chữ nghiêng nghiêng cười trên giấy trắng Anh ngồi đây thấy trời hửng nắng Trên Hồ Gươm và trên mái đầu em Ngọt gió quê hương, sông rạch dịu hiền.. Miền Nam, em ơi còn nhớ Kháng chiến năm nào gian khổ Đồn giặc bủa vây, thôn xóm điêu tàn Trường, giặc đốt rồi, còn lại ánh trăng Giữa hai trận càn, anh dạy em học chữ Mẩu than đen vẽ lên tường gạch đỏ Những lá cờ sao bên những vòng tròn Đầu nghiêng nghiêng theo nét chữ run run.. Có những buổi học em học bài không thuộc Anh không mắng nhưng em buồn em khóc! Thương em, anh cố dỗ dành "Ráng học sau này cho được bằng anh Để chép bài ca, đọc thông tin tức!" Ôi! Mơ ước tầm thường, đơn giản nhất Sao ngày xưa vẫn quá lớn, em ơi! ** "Bài ca" hôm nay em chép được rồi Không phải bài "Đoàn quân đi.." thuở trước Anh chưa bước chân vào trường đại học Chưa lên giảng đường, chưa mặc áo sinh viên Chưa biết vì sao ngày tối tiếp liền Chưa biết quê ta nơi nào nhiều quặng.. Giặc dành cho ta nhà tù, bom đạn Bảy năm rồi trong máu lửa đấu tranh Thầy giáo dạy em năm trước học vần Vẫn chưa vượt quá chương trình cấp một! Vẫn chật vật với những bài số học! Thư viết cho em phải xóa sửa mấy lần! Anh không buồn vì anh biết em anh Đang ngồi thay anh dưới mái trường đại học ** Mai ngày nước nhà thống nhất Em lại về dạy chữ cho anh Không phải bằng than vẽ, gạch thềm đình! Không phải phập phồng giữa vòng đai giặc.. Em sẽ bảo anh "Cố lên, gắng học!.." Anh sẽ mỉm cười nhớ những đêm trăng.. Chế độ cho em đôi cánh chim bằng Và vinh dự được làm người đi trước! ** Anh sẽ để riêng một đêm thức suốt Kể em nghe chuyện chiến đấu miền Nam.. Câu chuyện mở đầu "Thuở ấy, ở quê hương Anh chỉ học có một trường Cách mạng.." 1962 Lại về - Tố Hữu ** * * * Hà Nội ơi Hà Nội! Bao giờ Giữa Thủ đô ** Cụ Hồ về Bộ đội Tiến vào năm cửa ô? ** Về đến đây rồi, Hà Nội ơi Người đi kháng chiến tám năm trời Hôm nay về lại đây Hà Nội Ràn rụa vui lên ướt mắt cười ** Đường quen phố cũ đây rồi Thủ đô tươi dậy mặt người như hoa Vườn hồng ngớt gió mưa qua Cờ hoa đỏ nắng, mái nhà vàng sao.. ** Tay vui sóng vỗ dạt dào Người về kẻ đợi, mừng nào mừng hơn? Biết bao vui sướng tủi hờn Trông nhau mà tưởng như còn trong mơ ** Hồ Gươm xanh thắm quanh bờ Thiên thu hồn Nước mong chờ bấy nay Bây giờ đây lại là đây Quốc kỳ đỉnh tháp, sao bay mặt hồ.. 1954 >> Bài "Lại về" Tố Hữu viết tháng 10/1954 khi bộ đội ta về tiếp quản Thủ đô là một trong những bài ghi lại được sự kiện có ý nghĩa trọng đại và đặc biệt - lưu lại được những xúc cảm ngày chiến thắng. Chiều sân ga - Lê Văn Vọng Về đi em Cho con tàu lăn bánh Sân ga chiều giá lạnh Em.. ** Con tàu đi Lại lao đi trong đêm Những người lính bước vào trận mới Những chiến sĩ mười tám, đôi mươi Bàn tay chưa có chai Đẹp như bàn tay con gái Những chiến sĩ trẻ như ban mai Chia tay Để ngày mai trở lại ** Qua cửa sổ con tàu là đất nước là Em Dáng mẹ lưng còng Những căn nhà mái tranh Những cánh đồng quanh năm nước nổi Mặt trời lên Mặt trời chìm Giọt mồ hôi của cha kết tinh thành muối Giọt mồ hôi của em, vở học trò bổi hổi Tất bật bốn mùa Con Đa Đa lúc nào cũng vội ** Qua cửa sổ con tàu còn bao điều chưa nói Là những ngày anh sống với em! ** Con đường dưa ta đã nhiều đêm Nghe gió kể chuyện đời - Thần thoại Sông Mã chảy biết khi nào dừng lại. Đường ra mặt trận - Chính Hữu ** Những buổi vui sao, cả nước lên đường, Xao xuyến bờ tre, từng hồi trống giục ** Xóm dưới làng trên, con trai con gái Xôi nắm cơm đùm, ríu rít theo nhau Súng nhỏ súng to, chiến trường chật chội Tiếng cười hăm hở, đầy sông đầy cầu ** Bộ đội dân quân, trùng trùng điệp điệp Chào nhau không kịp nhớ mặt Dô hò nón vẫy theo, Hàng ngũ ta đi dài như tiếng hát ** Chào những ngôi trường ngói đỏ bình yên Lấp lánh cánh đồng đang gặt đang hái Xuôi ngược công trường những bánh xe reo Ngọn khói con tàu như tay vẫy gọi ** Đất nước mình đây, Hai mươi năm Mưa, nắng, đêm, ngày Hành quân không mỏi Sung sướng bao nhiêu Tôi là đồng đội Của những người đi, vô tận, hôm nay. ** Yểm hộ miền Nam Thình thình đại bác Nhịp những bước chân Cả nước Lên đường 1972 Ngày hội non sông - Nguyễn Quang Toản ** CHÚC ngày hội non sông thống nhất NAM Bắc cùng thân mật, chan hòa. BẮC Nam rực rỡ cờ hoa NỐI tình ruột thịt, một nhà đoàn viên. LIỀN sông núi, an yên bờ cõi MỘT Việt Nam dòng dõi Lạc Hồng. DẢI đất chữ S cong cong MỪNG vui thêm một chiến công rạng ngời. ** NON nước trải một thời chiến trận SÔNG núi này mối hận khắc ghi. MÃI là một cuộc phân li MÃI là câu hứa ra đi sẽ về. ** TRƯỜNG Sơn vang lời thề giữ nước TỒN tại nào áp được chí trai? MỘT lòng hướng tới ngày mai LỜI Bác Xây dựng tương lai huy hoàng. ** CHÚC NAM BẮC NỐI LIỀN MỘT DẢI. MỪNG NON SÔNG MÃI MÃI TRƯỜNG TỒN. cách mạng thơ
Bài Thơ Câu Cá Chế Vui ❤️️ Những Bài Thơ Câu Cá Hài Hước Bá Đạo Thả Thính Hay Nhất ✅ Ca Dao Về Câu Cá Mùa Thu, Nguyễn Khuyến… Thơ Câu Cá ChếThơ Chọn Cần CâuVịnh Câu CáBÀI THƠ NỖI BUỒN CỦA CÁ Thơ Câu Cá HayThơ Câu Cá Thả ThínhThơ Câu Cá Bá ĐạoThơ Câu Cá Hài HướcThơ Câu Cá VuiNhững Câu Ca Dao Về Câu Cá HayTục Ngữ Về Câu CáThơ Tình Câu CáThơ Cần Câu GãyThơ Câu Cá Nguyễn Khuyến chia sẽ bạn tuyển tập những bài thơ câu cá chế vui, hài hước bá đạo thả thính hay đọc giải trí dưới đây THÚ VUI CÂU CÁ Thú vui câu cá, tuyệt vờiTrong veo hồ nước, thảnh thơi buông cầnSóng tròn, xoáy cả áng vânHoa lục bình tím, trôi gần, trôi xaChùm phao nhấp nháy! Ôi tra!Trái tim hồi hộp, thăng hoa tâm hồnThú vui tao nhã, nào hơn?Thả cần ngồi đợi, từng cơn sóng lòng Câu cá cá chẳng ăn mồi,Đừng câu mà mệt, đừng ngồi mà câu bạc, cột chạc dây tơ,Sáng trăng không nhởi, trăng mờ không sâu mà biển cũng sâu,Muốn ăn cá lớn dong câu cho Mã Giang Lân Thời nay câu cá không cần mồiQuan trọng là cần câu cá thôiBình tĩnh giữ lòng đừng cho rốiAo sâu, nước lạnh cá sẽ trồiCá bập vào cần sao nhả raChín phần nuốt trọn thế về taNgười săn kẻ mắc đều khoái tráChứng kiến cảnh câu ánh trăng tà! Công việc tuần qua bận quá trờixả trét bạn ơi đi câu thôiThả mồi một góc nơi quãng vấngTham ăn .. đàn cá tranh nhau bơiQuẫy nước mặt hồ vang lủm bủmDập dình phao trắng ngả ngiêng trôiÔi trời cá đớp dìm phao xuốngHồi hộp giật lên …To quá trờiPhen này bà xã mừng húm nhéMỉm cười ..sầu hết…Thật thảnh thơi! Thả mồi bóng đứng trông theoKhom lưng chùn gối tay ôm cái cầnLúc nào trông thấy rung rungLà ta sung sướng nhưng mà cá đau. Sớm mai cuốc bộ đến bờ sôngGió mát hiu hiu nắng ửng hồngTrà nhắp ngắm chòm mây lướt thướtCâu buông nhìn sóng nước bềnh bồngHồn theo hương lúa say tình mộngÝ thả thang mây rộn cõi khôngỒ! Chợt cái phao chao động mạnhGiật cần, à há… cá lòng tong! tặng bạn ⚡ chùm thơ chế thả thính 😂 Ao Thu Lạnh Lẽo Nước Trong Veo ❤️️ siêu bựa Thơ Chế Ao Thu Lạnh Lẽo Nước Trong Veo Đi câu phải lựa cá toĐừng màng phí sức đừng lo tốn mồiCá kia đã bắt được rồiKho, xào, hấp, nướng chỉ ngồi mà xơiBõ công cái thú chơi bờiDựng cần, kéo cước mắc mồi là câu Mượn chuyện đi câu để thả hồnAi nghe mà chẳng thấy bồn chồnƯớc gì ta được đi câu nhỉ?Để tiếng tơ vương kẻ có hồn ! Ao thu lạnh lẽo nước trong veoCon cá buồn so nằm chèo queoLâu ngày không cần câu gọi réoLập lờ cá đợi dưới chân bèo! Hôm nay rảnh việc xuống đồngMặc quần tà lõn nhong nhong như đùaNhập cùng chúng vịt bơi đuaCá rô kho tộ mặn vừa vị quêGió đồng mát rượi đê mêHứa hăm lăm tết lại về cùng vui tặng bạn ⚡ chùm THƠ CHẾ 😂 Bắc Thang Lên Hỏi Ông Trời 😂 Cười Mỏi Miệng Bắc Thang Lên Hỏi Ông Trời Thơ Chọn Cần Câu Loan ta lại nhớ cái vụ câuĐã cần cần giựt lần đầu chưa LoanCần to cần nhỏ phải phânLựa chọn không kỹ đứt dây gân có ngày 011 Note Tùy loại cátrọng lượng trong hồ và cảm giác để chọn loại cần to hay nhỏ – cần nhỏ cảm giác kéo sướng hơn tuy hơi mệt vì phải dìu cá Cần gấp khúc 3 đốt To nhỏ sẽ biết được ngayCần kia ba khúc biết say chỗ nàoNó lớn thì nhét nhỏ vàoMuốn câu thì lại ào ào kéo ra tặng bạn ⚡ 1001 câu 😂 THƠ CHẾ 😂 Vui Nhất Thơ Chế Hài Hước Vịnh Câu Cá Cái cần câu cá chả để chơiVút cần tuất cước dụ cá bơiSay mồi cá đớp dây lần lưỡiDính mồi môi cá rách tả tơi Đi câu cũng tựa giống sự đờiCái nghề kua gái chả phải chơiMặt dày bóp lép mời anh đợiPhải tiền phải tước phải xe hơi BÀI THƠ NỖI BUỒN CỦA CÁ Trong veo mặt nước in trời,Lăn tăn sóng gợn gió mời đùa cá bơi tới, bơi lui,Tranh nhau đớp bóng ngược xuôi mặt dưng nghe một cái rồ,Thì ra có kẻ mắc vô lưỡi sao những kẻ hám mồi,Tranh nhau đớp ẩu để rồi khổ thân. tặng bạn ⚡ chùm 😂 Thơ Tiếu Lâm 😂 HÀI HƯỚC NHẤT Thơ Tiếu Lâm Thơ Câu Cá Hay chia sẽ bạn những bài thơ câu cá hay nhất dưới đây Bài thơ Câu cáTác giả Phong Vũ Ngày nghỉ rủ nhau ra đảo chơiNgười thì câu cá, kẻ đi bơiChênh vênh gành đá nhô vài ngọnChới với mênh mông nước một vùngDạng chân lấy thế rướn cho chắcDương thẳng cần dài vững chặt tayĐang cơn đắc ý phao giật giậtNhấc bổng cần dài cá dính ngay. Câu cáTác giả Phan Văn Trị Ngươi hỡi Nghiêm Lăng có biết chăng?Lòng ta ý gã đố ai bằng?Nửa cần thú vị trời trời nước,Một sợi kinh luân gió gió lược đã đành ngàn dặm bủa,Giang sơn tóm rốc một tay nay cũng một lòng sông Vị,Mơ tưởng xe Châu biếng nói năng! II Lỗi phải thây ai, chẳng lụy cầu,Sao bằng thong thả một cần ngân thả lưới dầu trưa sớm,Đáy bích dòng tơ mặc tóm bãi Nghiêm Lăng chơbì thới,Neo gành Lữ Vọng nhắp công sơn thế để minh là thợ,Sanh sát quyền ta thế biết đâu! Trích Danh Nhân Nước Nhà Thơ câu cáTác giả Cao Tần Ta đã vượt muôn dặm dài biển cảường tử sinh lui tới cũng đôi lầnBỗng bình minh này ngồi thuyền, câu cáTrôi dật dờ như lá trên hồ xanh Hỡi chú cá rong chơi miền nước biếcTa vượt đường muôn dặm chẳng tìm nhauBày đặt buông cần mà quên thương tiếcCho đời êm, qua được mấy giờ đau Nói nghe coi này cổ thụ ven hồKể từ những trăm năm dài đứng đóCó gặp khi nào một kẻ xác xơLòng sầu hận hơn kiếp người da đỏ ời đang bão khi không chìm lặng ngắtNhư cành khô nằm chết đáy sông sâuời đang dậy sóng thần lên bát ngátBỗng vùi yên đáy biển một thân tàu Và móc đời lên cần câu vớ vẩnem dìm chơi trong đáy nước rong rêuTuổi chưa nặng hồn đã chừng ngơ ngẩnLòng vàng khô hơn chiếc lá đưa vèo? Thơ Câu Cá Chế Vui Hài Hước Câu ca bên bóng chiềuTác giả Hồng Dương Chiều chậm lại nắng vàng tan nhòa nhạtCâu ca buồn ai hát vọng đằng xaGót chân trời bôi tím cẩm hoa càEm có nhớ ?… còn ta buồn không hỏi ,… Gió như tỏ và hoàng hôn tự nóiTrăng chưa lên chim mỏi cánh nghiêng chiềuCâu yêu thương còn nặng đến bao nhiêuMà nắng đã vỡ nhiều ra thế đó. Bờ đêm lở xót cho đời ngọn cỏTa xa nhau em có giận hờn khôngĐể chiều nay giọt nắng cũng hết nồngSương se lạnh sóng trong lòng nổi sóng Chiều chạm tóc rót đầy dư hương mộngTa nhìn đêm rồi bỗng thấy u hoàiLời thơ buồn làm sỏi đá phôi phaChỉ duy nhất bóng ta là sót lại Xuân chưa mãn mà lòng đau tê táiÚa vàng tan câu hát vọng đôi bờNgày tháng trôi … ngày tháng cũng bơ vơKhông gian thẫm đẫn đờ như câu hát… Đang cơn đắc ý phật ngồi câu cáTác giả Đang cơn đắc ý Phật ngồi câu cáNgười hỡi! Ngư phủ có biết hay chăng?Lòng Ta ý gã đố ai …biết được?Ta ngồi câu cá chỉ Ngôi Sao Xanh… chia sẽ bạn ⚡ trọn bộ 😍 Thơ Vui Ngắn 😂 Cười Vỡ Bụng Thơ Vui Ngắn Câu cá sình voiTác giả Giáp Việt Sình voi đập lớn nước mênh môngCần thủ xa gần tới rất đôngKiếm chỗ quăng mồi chờ cá đớpTìm nơi thả thính để ngồi to vút nhẹ bay xa títCần nhỏ loay hoay ở chỗ nôngNước thẳm ngoài xa luôn đẫy cáVen bờ tiu nghỉu lại về không. Câu cá bên bờ sông sêpônTác giả Hữu Thỉnh Thả cần câu xuốngLót đôi dép ngồiChiếc phao như điếu thuốcAi vô tình đánh rơi Lăn tăn nước chảy chùngSỏi long lanh dưới đáyRất mượt lùm rêuVọt con cá quẫy Chiếc phao như cái kimChỉ về nơi đá độngCái giỏ nghé bên sườnMiệng loe tròn thắc thỏm Con cá chày bắt mồi tẩm ngẩmCon cá bống bộp chộp háu ănCả đám mây trắng ngầnCũng bắt mồi nhấp nháy Chắc là chú trêu râuChờn vờn sao mà lâuTa nén lòng đợi quáChiếc phao mới vộc đầu Bỗng ập đến trận bomLúc co tay định giậtNước bị cào cây xátTong tả thương chiếc phao. Cái mặt bẩn quân thùChỗ nào nó cũng nhúngCả những lúc ngồi câuCũng phải cầm lấy súng! Tặng bạn ⚡ 1001 bài ❤️️ THƠ CON CÓC ❤️️ Cười Bể Bụng Thơ Con Cóc Hay Thơ Câu Cá Thả Thính Những câu thơ câu cá thả thính sưu tầm hay dưới đây Không kéo được làm sao mà gỡNỡ lòng nào nhìn cá nơi kiaMiệng dính câu không tay mà gỡNgười nơi đây sao nỡ đành lòng. Anh muốn bắt cá mà không dùng lưới,Muốn thả cần mà ngại cần hư,Thôi thì anh cứ thư thư,Thò tay khoắng nước rồi mò vớt lên. Ờ thì anh thả tay xuống nướcXem cá bơi bơi quẩn bơi quanhCon nào mà ở đây gần quáĐẩy cá ra giữa chốn đông vui… Mặt nước lặng trôi, bóng tình phơi phớiSuốt ngày dài, lặng lẽ đợi mồi câuSợ tình phai mau, cần câu ngắn lạiSợ mình ngây dại, cố chấp miếng mồi câu. Câu cá chỉ để chờ thời,Cắn câu ta lại buông cần thả trôiCòn nếu anh muốn cá thôi,Anh làm cái lưới kéo vào cho nhanh. Tình thơ thẩn đến rồi đi ai biếtQuăng câu rồi mà chẳng muốn kéo lênĐể rồi mồi vô hình như là chẳng cóTrôi lơ là giữ bao thứ xa hoa… Tình cá mặn mà chờ cần nơi nướcNgười mặn mà xua bèo ngắm cá xinhChiếc cần kia chẳng cần làm chi nữaĐưa tay trần chờ cá mãi bơi quanh… Nước trong xanh từng làn hơi lành lạnhKhẽ đưa vào, chiếc áo mỏng cạnh anhTình đẹp như tranh, người cạnh anh hiền dịuNước trong đáy hồ, tỏa ánh mặt trời hanh. Thơ Câu Cá Bá Đạo thơ câu cá bá đạo Thơ Câu Cá Hài Hước thơ câu cá hài hước thơ câu cá hài Thơ Câu Cá Vui thơ câu cá vui Những Câu Ca Dao Về Câu Cá Hay Những Câu Ca Dao Về Câu Cá Hay Buông câu lỡ dĩ phải lầnThấy non, thấy nước muôn phần muốn lui Chiều chiều ông Lữ đi câu,Cá cắn đứt nhợ vin râu ngồi chờ. Nồm nam, bấc chướng, sóng lượn ba đàoAnh đi câu, biết chừng nào anh vô Hai bên hàng cá, chính giữa hàng tômVợ nào chồng nấy ôm nhau mà hòAi nhiều nhân nghĩa thì loTôi đây ít nhân ít nghĩa, tôi hò lơi lơiAi dài cần dài nhợ thì thả ngoài khơiTôi đây ngắn cần ngắn nhợ tôi thả chơi trong gànhHọa may gió mát trăng thanhCá kia ẩn vực bỏ gành ăn câu Đi buôn bữa lỗ bữa lờiRa câu giữa vời bữa có bữa không Con cá nọ nó đà có cặpAnh có câu hoài cũng chẳng gặp được đâuKhuyên anh về sửa lại lưỡi câuBắt chước ông Lã Vọng, điếu công hầu hay hơn. Nực cười cho cá cắn câuTham mồi phải chịu, oan đâu bạn tề Câu cá, cá chẳng ăn mồiĐừng câu mà mệt, đừng ngồi mà trưa– Đợi lâu cá chẳng ăn mồiAnh móc vào con tôm bạc, cá lần hồi cũng mắc câu Ngồi trên bờ dốc buông câuTrách ai xui giục con cá sầu không ănCá không ăn câu anh vác cần vềĐể ống lại đâyĐêm khuya thanh vắng hồ TâyAnh thả mồi bận nữa, con cá này cũng ăn. Tục Ngữ Về Câu Cá Những Câu Tục Ngữ Về Câu Cá Hay Các chị gần xách nước bằng bìnhĐây tui ra giếng tui rinh một vòAi nhiều nhơn nghĩa thì loTui ít nhơn nghĩa, tui hò lơi lơiAi dài cần, dài nhợ ra khơiTui ngắn cần, ngắn nhợ, tui nhắp chơi trong gànhĐêm khuya gió mát trăng thanhHọa may con cá cựu nó dựa gành giỡn trăng. Nghề câu quăng được ăn cá lớnNgồi cả ngày chờ cá dợn mồi câuEm đừng nản chí ao sâuSợi dây anh câu cứng cái cần câu nó cong vòng Làm vườn ăn trái sâu,Đi câu ăn cá chết Mặt nhìn trăng, trăng lại còn khuyaMuốn quăng câu sợ cá mê đìa không ăn Anh với em chút nữa thì gần,Tại ba với má bẻ cần tháo dây Anh nghĩ cái công anh, anh đi lên rừng xanh lựa trúcĐem về đoạn khúc, chuốt cái cần dàiLấy thép ra mài, uốn câu nồi gọĐêm hôm lọ mọXe sợi nhợ sănBuộc chặt vào cầnMóc mồi thơm phứcVội ra ngoài bựcLựa chỗ anh ngồiThả câu xuống rồiMiệng anh thầm váiCần câu nhơnCần câu ngãiCần câu phảiCần câu khônÂn oai các đấng cô hồnĐuổi con cá nọ chạy dồn ăn câu! Một bầy cá lội sông sâuAnh cười híp mắt buông câu ngồi chờAnh câu con giếc, anh tiếc con rôAnh câu con cá gáy anh dò con trêQuá trưa mặt ủ mày êVì chưng tham quá nên về giỏ không Câu chuôm thả ao,Câu hào thả rãnhDị bảnCâu sông thả ao,Câu hào thả rãnh Thơ Tình Câu Cá Những câu Thơ Tình Câu Cá Hay Nắng trong xanh, ánh vàng rực rỡCâu cá mè, che phủ bầu trời xanhMặt nước long lanh, ánh vàng lóng lánhSóng sánh ánh hồ, cá mẻ một to Nếu có thước đo, cái cầu này rộng lớnNếu có chỗ trốn, cá bỏ mặc cần câuNếu tình nguyện lâu, bên đời và mãi mãiNếu tình nguyện dại, cứ ngồi chờ một cần câu. Cuộc sống vốn đâu gì mãi mãiNên chỉ dám tính chuyện hôm nayNguyện tình lâu khi còn hơi thởNắm tay nhau đến lúc lìa đời… Chiếc cần câu đơn sơ chấp váLấy chỉ mành làm cọng dây câuGom chút tình làm mồi câu nhỏThả hững hờ theo nước đó đây.. Thơ Cần Câu Gãy Cần câu gãy… Tính giăng câu cần câu gãy nửaNên đành về vá cái cần câuAi biểu ham câu nơi biển lớnMà cần cùi bé nhỏ như tămĐể rồi ôm câu chưa đến chỗGió thổi vù gãy nửa cần câu… Cần câu gãy, ta dùng lại một nửa,Chuyện Khương Tử ngồi câu cá chờ thời,Dùng câu thẳng còn kiên trì đợi cá,Thì ngại gì câu cá bằng cần hư. Cần hư rồi sao mà kéo cáCá cắn rồi chả biết làm saoKhông lẽ ta thì thầm to nhỏCá ơi cá vào đây với ta… Thơ Câu Cá Nguyễn Khuyến Bài thơ câu cá nguyễn khuyến Bài thơ Thu điếuTác giả Nguyễn Khuyến Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,Một chiếc thuyền câu bé tẻo biếc theo làn hơi gợn tí,Lá vàng trước gió sẽ đưa mây lơ lửng trời xanh ngắt,Ngõ trúc quanh co khách vắng gối, buông cần lâu chẳng được,Cá đâu đớp động dưới chân bèo Ngoài thơ câu cá mùa thu tặng bạn ⚡ TRỌN BỘ ❤️️ Bài Thơ Mèo Đi Câu Cá ❤️️ Giáo Án Điện Tử + Ảnh Thơ Bài Thơ Mèo Đi Câu Cá
Ngày đăng 13/08/2015, 0033 THƠ CA CÁCH MẠNG CỦA DÂN TỘC TÀY QUA CÁC THỜI KÌ LỊCH SỬ Lâm Tiến Dân tộc Tày vốn có truyền thống yêu nước chống ngoại xâm. Ngay từ thế kỉ thứ III trước công nguyên, dân tộc Tày đã góp phần quan trọng đánh bại quân Tần xâm lược, dưới sự lãnh đạo của An Dương Vương Thục Phán. Vào những năm 40 đầu công nguyên họ đã tích cực tham gia cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, đánh đổ ách thống trị của nhà Hán, lập nên một vương triều độc lập. Thế kỉ VI họ tham gia cuộc khởi nghĩa của Lí Bôn lật đổ ách thống trị của nhà Lương, lập ra nước Vạn Xuân. Vào thế kỉ VIII, họ đã góp sức mình cho cuộc khởi nghĩa của Phùng Hưng chống ách thống trị của nhà Đường. Thế kỉ IX họ tham gia cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Tống do Lí Thường Kiệt lãnh đạo. Dưới triều Trần, thế kỉ XIII, họ tham gia chống giặc Nguyên Mông. Thế kỉ XV, họ tham gia cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi Từ khi Pháp xâm lược nước ta, dân tộc Tày lại cùng với các dân tộc anh em khác nhiều lần nổi dậy chống lại ách thống trị của thực dân. Nhất là từ khi có Đảng lãnh đạo, dân tộc Tày đã cùng cả nước đánh bại thực dân Pháp và phát xít Nhật, làm cách mạng tháng 8 thành công, đưa hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ đi đến thắng lợi hoàn toàn. Mặc dù dân tộc Tày đã phải trải qua hơn hai chục thế kỉ chống ngoại xâm nhưng chưa có thời kì nào họ thể hiện tinh thần đó vừa bằng vũ khí vừa bằng ngòi bút như ở thế kỉ XX. Đặc biệt là khi Đảng cộng sản Việt Nam ra đời năm 1930. Cùng với nhân dân cả nước,dân tộc Tày đã tích cực tham gia cách mạng, họ đã có những người con ưu tú của mình như Hoàng Văn Thụ, Hoàng Đình Giong, Lương Văn Chi, Lê Quảng Ba, Dương Công Hoạt, Hoàng Đức Thạc, Nông Quốc Chấn Họ không chỉ tham gia cách mạng mà còn sáng tác thơ ca để tuyên truyền, giáo dục, vận động quần chúng giác ngộ cách mạng tiến tới nổi dậy cướp chinh quyền. Với những sáng tác của họ, thơ ca cách mạng dân tộc Tày nổi lên như một hiện tượng tiêu biểu cho thơ ca cách mạng các dân tộc thiểu số. Nó thể hiện tư tưởng, tình cảm của dân tộc Tày nói riêng và của các dân tộc thiểu số nói chung đối với cách mạng. Dưới chế độ thực dân và phong kiến, dân tộc Tày cũng như các dân tộc thiểu số khác là những người bị khinh rẻ, bị áp bức, bóc lột nhiều nhất. Đế quốc Pháp không những không chú ý đến việc mở mang kinh tế, phát triển văn hoá vùng dân tộc mà còn tìm cách kìm hãm sự phát triển của xã hội miền núi, duy trì chế độ tù trưởng, thổ ti, lang đạo, phìa tạo đã lỗi thời để dễ dàng áp bức, bóc lột các dân tộc thiểu số hơn Pỉ noọng ơi! Ngâm nghị tỉnh Cao Bằng Dân boong rà Thật lầm than Khỏ khát hơn tỉ đai dịch Anh chị em ơi! Ngẫm nghĩ tỉnh Cao Bằng Dân chúng mình Rất lầm than Khổ sở hơn mọi nơi 1942- Khuyết danh – nguyên văn tiếng Tày Chúng coi khinh người các dân tộc thiểu số như là loại người man di mọi rợ, ăn lông, ở lỗ, là loại người rừng Đại bản, Tiểu bản liệt người rừng Coóc Mùn, Coóc Ngáng đều gọi Mán Fàn Slình, Nùng Inh gộp làm một Cao Lan, người Mèo gọi người rừng Tất cả đều bị áp bức “A-lê-cu-soong” cay đắng không 1941 - Một chí một lòng - Khuyết danh Âm mưu thâm độc của chúng là gây chia rẽ, thù hằn dân tộc để dễ bề cai trị. Chúng không từ một thủ đoạn nào để thực hiện âm mưu đó, từ những câu nói thâm độc “Slưa kin mèo, Keo kin Tày, Tày kin Slám Pản, Slám Pản kin đâu, kin tôm” Hổ ăn Mèo, Kinh ăn Tày, Tày ăn Mán, Mán ăn đất, ăn củ nâu cho đến dùng người của dân tộc này để đàn áp dân tộc khác, lập ra xứ Nùng tự trị, xứ Thái tự trị Quỷ Pháp mắt to và mũi lõ Chia rẽ dân tộc Kinh và Nùng Đeo tiền, Mán đỏ, chúng tách biệt Khuyết danh Do đó hơn 90% người dân tộc thiểu số không biết chữ và không biết tiếng phổ thông. Cách mạng như ánh đèn pha soi đường cho nhân dân các dân tộc thiểu số phá tan màn đêm đen tối đè nặng lên họ từ hàng ngàn năm 9/1940 nổ ra cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn, phản ánh yêu cầu giải phóng của nhân dân các dân tộc nước ta. Họ không thể sống nổi dưới ách thống trị tàn khốc của đế quốc Pháp được nữa. Ở Cao Bằng, được sự chỉ đạo trực tiếp của Trung ương, phong trào cách mạng lên rất mạnh. Chỉ tính đến tháng 4/1941, nghĩa là trước Hội nghị Trung ương lần thứ 8 một tháng, ở các huyện Hà Quảng, Hoà An, Nguyên Bình được chọn làm thí điểm. Các cán bộ ở đây đã tổ chức được hơn 2000 hội viên cứu quốc. Rồi các tổ chức Việt Minh lan từ những xã “hoàn toàn Việt Minh” đến các tổng huyện “hoàn toàn Việt Minh”. Từ ba trung tâm Hà Quảng, Hoà An, Nguyên Bình “hoàn toàn Việt Minh” phong trào lan ra các huyện khác trong tỉnh, lan sang Hà Giang, Thái Nguyên, Bắc Kạn, Lạng Sơn, Tuyên Quang. Trong công tác tuyen truyền vận động cách mạng ở vùng đồng bào thiểu số, báo Việt Nam độc lập thường gọi là Việt lập do Hồ Chủ Tịch sáng lập giữ một vai trò rất quan trọng. Nhiều bài thơ của các tác giả dân tộc Tày được đăng trên số báo này. Thơ ca cách mạng dân tộc Tày nhất là những bài sáng tác bằng tiếng dân tộc có tác dụng tích cực trong việc tuyền truyền, phổ biến chủ trương, đường lối, chính sách của Mặt trận Việt Minh. Thơ ca có nhiệm vụ cụ thể hoá đường lối, chính sách của Đảng trong từng thời kì. Vì vậy, mỗi cán bộ vừa phải sáng tác những bài thơ kịp thời, vừa phải thuộc những bài thơ cách mạng của người khác để phổ biến cho nhân dân. Đó thường là những bài thơ có vần, có điệu, dễ thuộc, dễ nhớ. Bất kì già trẻ ai cũng đọc được. Nó lại dễ ngẫm nghĩ làm cho người ta cảm động Thơ ca cách mạng của dân tộc Tày ra đời còn do yêu cầu của nhân dân. Sau những năm dài bị kìm hãm trong vòng ngu dốt, tăm tối nhân dân các dân tộc khát khao được hát những bài hát mới. Cho nên có người lúc đầu thích vào hội để được đi học hát, nghe hát, nghe lượn. Được nghe và được hát nhiều lần họ hiểu hơn chủ trương, đường lối, chính sách của Mặt trận Việt Minh, họ càng hăng hái tham gia cho đoàn thể. Một phong trào dạy và học hát các bài ca cách mạng được phát triển rộng rãi chưa từng có đi họp cũng hát, ở nhà cũng hát, ra ngoài đồng cũng hát lên nương, lên rẫy cũng hát Trước hết thơ ca cách mạng dân tộc Tày mang tính chiến đấu rõ rệt, nó đả kích trực diện vào bọn đế quốc, phong kiến Bởi hành động dã man đế quốc chẳng từ gì Bóc lột dân mình mấy chục năm đói rách Chiếm hết núi sông, ruộng nương nghĩ mà oán trách Mấy thằng địa chủ gây bao cảnh đau thương Ta làm kiệt sức để chúng sướng thân béo ụ 1940 – Cái ách ở Đông Dương – Hoàng Văn Thụ Nói về nỗi khổ của người đi lính cho Pháp Hoàng Văn Thụ viết -Bỏ xác nơi đất khách quê người Con lớn không biết mộ cha -Ta truyền đời con, đời cháu Kiếp đi lính thuê thật khổ đau Chết vứt xuống biển nuôi cá voi Bỏ lại vợ con ai trông coi Không đi lính thuê Thơ ca còn kêu gọi lòng yêu Tổ Quốc Việt Nam - một đất nước giàu đẹp có nhiều dân tộc cùng chung sống Đầu từ Nam Quan, nơi biên giới Kéo dài tới tận mũi Cà Mau Người Kinh, người Hoa và người Tày Ruộng nương, hoa trái đầy đồi núi Mỏ vàng, mỏ sắt xếp từng hàng 1938 - Đất nước – Hoàng Văn Thụ Kêu gọi mọi người đoàn kết, một lòng, một chí tham gia đoàn thể Việt Minh để lật đổ Nhật, Pháp và bè lũ tay sai Mài gươm sắc đem về cứu nước Mọi người đều kiên quyết ra công Giúp đoàn thể tiền nong, ngô lúa Theo tự vệ chiến đấu cho đông Đêm ngày hãy ra công luyện tập Việc sửa soạn phải thật đầy đủ Nhất định đánh thắng Tây, thắng Nhật 1943 - Xắn tay áo khởi nghĩa vũ trang – Hoàng Đức Thạc Ca ngợi tình đoàn kết và kêu gọi ý chí đấu tranh trong các dân tộc anh em của Tổ quốc Việt Nam Từ Mục Nam Quan đến Cà Mau Sli, ca nhiều tiếng, áo nhiều màu Muôn triệu trái tim cùng nhịp đập Muốn phá xiềng gông, muốn ngẩng đầu Sli cách mạng – Hoàng Văn Thụ Thơ ca cách mạng dân tộc Tày còn nói lên cuộc đời đau khổ, ê chề của quần chúng lao động bị áp bức, bóc lột. Trong nỗi khổ nhục đó thì người phụ nữ phải chịu nhiều bất công hơn cả Thân đàn bà ta Ở trong nước nhà Không bằng trâu ngựa Hoa đào mới rụng Ép bán cho người Nước nhà mất rồi Cực nhục lắm lắm 1942 – Thân chị em ta – Lê Quảng Ba Đi làm cách mạng là sẵn sàng chịu mọi khó khăn, gian khổ có khi phải tổn thất, hi sinh. Nhưng tổn thất, hi sinh không làm nhụt ý chí những người đang sống, trái lại càng nung nấu thêm ý chí đấu tranh chống lại kẻ thù. Bài “Khóc đồng chí” của Nông Quốc Chấn nói lên nỗi “đau xót” và “hận trào sôi” trước cảnh “giặc cắt lấy đầu bêu khắp chợ” của đồng chí mình Đoàn thể từ nay vắng tiếng anh Nhưng bao đồng chí vẫn tung hoành Mối thù bằng máu đòi trả máu Vùi chúng rồi ra cách mạng thành 1944 Người cách mạng là người rất trung thành với đồng chí, trung thành với cách mạng, sẵn sàng hi sinh quyền lợi chung, cũng là những người giàu tình cảm với gia đình, với bố mẹ, vợ con Trăng sáng trong Dưới bóng cây lặng lờ Nhìn lên trăng Nhớ đến cha và mẹ Cha ơi, cha và mẹ, ơi mẹ! Vì sao phải lìa xa Con không được bưng nước Và dọn cơm Những sớm chiều Vợ chồng không được Ăn cùng mâm Ở cùng nhà Bố không được đi tới Thăm con Cho kẹo ngon 1942 – Trăng sáng trong – Lê Quảng Ba Nhờ xác định được lí tưởng đẹp đẽ và xu thế tất thắng của cuộc cách mạng nên lúc nào họ cũng lạc quan, tin tưởng vào mục đích phấn đấu của mình Người ta ăn tết ở nhà Mình đây ăn tết tận xa ngoài rừng Tết người kể đã vui mừng Tết mình tết ở trong rừng cũng vui Tết người có bánh thịt xôi Tết mình đơn độc một nồi thịt kho Tết người tết với vợ con Tết mình tết với tinh thần Việt Minh Đánh tan phát xít quân rồi Dựng nền dân chủ người người hưởng chung Bấy giờ tết sẽ tưng bừng Toàn dân cùng tết vui mừng hát ca 1945 - Tết bí mật – sáng tác bằng tiếng Việt – Dương Công Hoạt Ngay ở trong xà lim, bốn bức tường giá lạnh vẫn không thể nào giam hãm được những tâm hồn bất khuất, lạc quan của các chiến sĩ cách mạng Năm nay ăn tết Sơn La Tết nhộn, tết vui chẳng kém mà Riêng cảnh, riêng tình, xuân xẻ mối Chung người, chung phận, tết chung nhà Phòng giam ngày nọ thành phòng khách Cổng sắt hiện nay hoá cổng hoa Tuy bảo tết tù nhưng “oách” lắm Cut-xô còn đến chúc quân ta 1941 - Tết trong tù – Dương Công Hoạt Thơ ca cách mạng còn mở rộng tầm hiểu cho nhân dân các dân tộc, giúp họ hiểu rõ tình hình thế giới nhất là đất nước và con người Liên Xô. Với Cách mạng Tháng mười 1917 vĩ đại, nhân dân Liên Xô đã mở ra cho nhân loại một trang sử mới. Đó là lật đổ giai cấp phong kiến, tư sản giành chính quyền về tay nhân dân, xây dựng một cuộc đời ấm no, hạnh phúc. Liên Xô trở thành niềm tự hào, niềm hi vọng của mọi người Lại kể chuyện Liên Xô đại quốc Xa xưa cũng là nước đế quân Vua chúa áp bức dân tột độ Năm mười bẩy mới cướp chính quyền Người vô sản trở nên người chủ Tịch thu của tư bản phú hào Tịch kí ruộng đất bao địa chủ Đem chia cho tầng lớp công nông Cả mọi người cháu ông được hưởng Dân ta mai kia cũng sẽ được Như Liên Xô ngày nay đang sống Cốt sao một bụng như nhau Đời sung sướng thế nào cũng thấy 1936 - Kể chuyện Liên Xô – Hoàng Đình Giong Nổi bật trong thơ ca cách mạng Tày là bài “Nhắn bạn” của Hoàng Văn Thụ. Đây là một bài thơ viết bằng tiếng Việt theo thể đường luật Thất ngôn, bát cú. Bài thơ thể hiện khí tiết, ý chí đấu tranh kiên cường của người cộng sản. Dù có bị tra tấn có bị lao tù, hi sinh cũng không hề nhụt chí, sờn lòng. Trước sau vẫn trung thành với cách mạng Việc nước xưa nay có bại thành Miễn sao giữ trọn được thanh danh Phục thù chí lớn không hề nản Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành Thân dẫu lao tù lâm cảnh hiểm Chí còn theo dõi buổi tung hoành Bạn hỡi gân xa hăng chiến đấu Trước sau xin giữ tấm lòng thanh! Thơ ca cách mạng của dân tộc Tày mang tính chất dân tộc và đại chúng. Phần lớn các bài thơ được lồng vào các điệu dân ca quen thuộc. Trước hết và chiếm phần lớn là Sli, lượn của dân tộc Tày Nùng. Tiếp đó là những bài sáng tác theo thể thơ đường luật như “Nhắn bạn” của Hoàng Văn Thụ, “Tết trong tù” của Dương Công Hoạt, “Xem trăng nhắn bạn” của Hoàng Đức Thạc, “Mưa gió” của Nông Quốc Chấn Có bài viết theo thể lục bát như “Tết bí mật” của Dương Công Hoạt; thể song thất lục bát như “Gửi cha mẹ”, “Chồng ơi” của Hoàng Đức Thạc; thể thơ bốn chư như “Thân chị em ta” của Lê Quảng Ba; có bài sáng tác theo thể tự do , có bài sáng tác theo điệu Xuân nữ như “Người ở đời”, điệu Bình bán như “Kêu gọi nông dân” của Lê Quảng Ba. Như vậy các cán bộ cách mạng của dân tộc Tày đã biết tận dụng mọi thể loại thơ ca để sáng tác và tuyên truyền trong nhân dân. Do đó số lượng thơ ca hơi ít nhưng không rơi vào đơn điệu. Với nhiều đề tài, thể loại và những biện pháp nghệ thuật phong phú, đa dạng thơ ca cách mạng dân tộc Tày đã tự nâng mình lên để hoà nhập với thơ ca cách mạng trong cả nước. Tuy nhiên vì sáng tác còn vội vàng để phục vụ kịp thời nên thơ ca cách mạng của dân tộc Tày có nhiều câu còn gượng ép, ngôn ngữ chưa thật chọn lọc, nhiều ý còn trùng lặp. Tháng 8 năm 2004 . dạng thơ ca cách mạng dân tộc Tày đã tự nâng mình lên để hoà nhập với thơ ca cách mạng trong cả nước. Tuy nhiên vì sáng tác còn vội vàng để phục vụ kịp thời nên thơ ca cách mạng của dân tộc Tày. THƠ CA CÁCH MẠNG CỦA DÂN TỘC TÀY QUA CÁC THỜI KÌ LỊCH SỬ Lâm Tiến Dân tộc Tày vốn có truyền thống yêu nước chống ngoại xâm. Ngay từ thế kỉ thứ III trước công nguyên, dân tộc Tày đã. Thơ ca cách mạng của dân tộc Tày mang tính chất dân tộc và đại chúng. Phần lớn các bài thơ được lồng vào các điệu dân ca quen thuộc. Trước hết và chiếm phần lớn là Sli, lượn của dân tộc Tày - Xem thêm -Xem thêm THƠ CA CÁCH MẠNG CỦA DÂN TỘC TÀY QUA CÁC THỜI KÌ LỊCH SỬ, THƠ CA CÁCH MẠNG CỦA DÂN TỘC TÀY QUA CÁC THỜI KÌ LỊCH SỬ,
bài thơ bài ca cách mạng